Trong đầu Diệp Thiên hiện lên một bóng hình xinh đẹp kiêu sa. Trước kia cũng ở trong một khu rừng hẻo lánh không dấu chân người, cậu cõng cô gái đó đi qua nhiều rừng cây nguy hiểm, cuối cùng đưa cô ấy trở về bên cạnh người nhà.
Hình như lúc đó cô gái ấy đã mù hai mắt.
Khi cậu cố gắng nhớ lại dáng vẻ của cô gái và tên cô ấy, ký ức lại trở nên mơ hồ lần nữa, vẫn không nhớ được gì.
“Anh sao vậy?”.
Cảm giác được bước chân của Diệp Thiên dừng lại, cô gái hơi tò mò hỏi.
“À, không có gì, chỉ là tôi nhớ được chút chuyện trước kia, nhưng lại không nhớ được hết”.
Lúc này, Diệp Thiên mới thoát ra khỏi hồi ức, tiếp tục tiến về phía trước.
Cô gái cứ vậy nằm trên lưng Diệp Thiên, trong lòng có vô vàn cảm xúc. Một cô gái xinh đẹp đầy quyến rũ như cô ta tiếp xúc với Diệp Thiên ở khoảng cách gần như vậy, nhưng hai tay Diệp Thiên lại rất quy củ, chỉ dùng lưng bàn tay nâng mông của cô ta, giúp cô ta thoải mái hơn một chút, còn lại không có bất cứ hành động dư thừa nào khác.
Hơn nữa, đến bây giờ cô ta vẫn chưa hề nhắc tới tên mình, Diệp Thiên cũng không hỏi nhiều, không hề có hứng thú với tên tuổi và lai lịch của cô ta. Cô ta rất hiếm khi gặp được một chàng trai yên tĩnh đến kỳ lạ như thế này.
Không chỉ như vậy, tuy cả người Diệp Thiên đầy bụi bặm phong trần, nhưng cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/351408/chuong-3131.html