Catherine nhớ lại ánh mắt tĩnh như nước của Diệp Thiên, tim đập càng lúc càng nhanh, đây hoàn toàn không phải là biểu hiện mà một kẻ nói dối nên có.
Lâm Hiểu Nguyễn nhìn sang Diệp Thiên, rồi lại nhìn Levi sắc mặt nhợt nhạt, cô cảm thấy hết sức hoang mang, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Còn về phần Hứa Bác Thuần, anh ta hoàn toàn chết đứng tại chỗ, Levi này không phải là người mà Hồ Đức phái tới để giúp đỡ anh ta hay sao?
Tại sao trong nháy mắt lại cúi đầu trước Diệp Thiên rồi?
"Vậy là ông biết tôi!"
Diệp Thiên uống một hớp rượu đỏ, cười nửa miệng nhìn Levi: "Hứa Bác Thuần nhờ ông tới gây chuyện với tôi đúng không?"
Ngay khi Levi nhìn thấy nụ cười của Diệp Thiên, ông ta liền thở hổn hển, không ai có mặt tại đây hiểu rõ sự kinh hoàng của Diệp Thiên hơn ông ta.
Levi vô thức lùi lại một bước, sau đó khuỵu gối, trực tiếp quỳ xuống đất.
"Diệp đế vương, chuyện này đều là ý của Hứa Bác Thuần, tôi chỉ làm theo lệnh thôi!"
"Xin Diệp đế vương tha mạng!"
Tất cả đều im bặt, lúc nãy Levi cúi đầu hành lễ với Diệp Thiên, bọn họ còn miễn cưỡng thể chấp nhận được, nhưng lúc này Levi lại quỳ xuống cầu xin sự thương xót của Diệp Thiên, giống hệt như một cận thần bị kết án đang quỳ lạy hoàng đế ở thời cổ đại vậy, hoàn toàn làm cho tất cả mọi người đang có mặt phải sốc.
Vô số ánh mắt nhìn về phía Diệp Thiên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/350349/chuong-2072.html