“Các vị không cần căng thẳng! Vừa rồi tôi chỉ muốn nhìn xem đồ trong hộp đá có phải là thanh tàn kiếm kia hay không, chứ không hề muốn ra tay cướp đoạt, kế tiếp đều nghe anh Lư sắp xếp!”
Ông ta nói rồi ngồi xuống ghế, giống như trước đó chưa từng xảy ra chuyện gì, mấy người còn lại thấy vậy cũng đều ngồi xuống, chờ đợi Lư Chính Vũ chủ trì toàn cuộc, bắt đầu đấu giá hộp đá.
Trong lòng Lư Chính Vũ tức giận, nhưng lúc này ở trước mặt mọi người, ông ta cũng không thể ngang nhiên tìm Liên Đạo Thành tính sổ, chỉnh đành coi như không có chuyện gì.
Trước mặt mọi người, Lư Chính Vũ giơ ngón tay ra, một cơn gió nổi lên, hóa thành lưỡi gió sắc bén, cắt ngang phần đỉnh của hộp đá.
Lúc này tiếng kiếm lanh lảnh trước đó lại càng rõ ràng, một hơi thở cổ xưa từ trong hộp đá phun ra ngoài, mang theo tia sáng chói lọi.
Sau đó, một thanh kiếm gãy đen tuyền được chế tạo bằng chất liệu đặc thù bay vào trong tay Lư Chính Vũ, hiển hiện trước mặt tất cả mọi người.
Trên thanh kiếm gãy có dấu vết rỉ sét, rõ ràng đã trải qua biết bao năm tháng, nhưng trong rỉ sét lại ẩn hiện mấy tia sáng thần thánh, nói rõ vinh quang tột đỉnh mà nó từng trải qua, các võ giả lớn tuổi nhiều kinh nghiệm ở đây đều có thể nhìn ra phi phàm bên trong thanh kiếm này.
Đưa ra cho mọi người xem xong, Lư Chính Vũ lại thả thanh kiếm gãy vào hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/350022/chuong-1745.html