Diệp Thiên đứng sừng sững, thu tay về. Cả khách sạn Yellen lập tức rơi vào im lặng.
Không ai ngờ, Diệp Thiên lại đột nhiên ra tay, hơn nữa còn vô cùng dứt khoát. Một cú bạt tai đánh bay Ray.
Đây là người thừa kế của gia tộc Churchill đấy.
Cú tát của Diệp Thiên không chỉ đánh vào mặt Ray mà còn đánh cả vào thương hiệu của nhà Churchill, điều này đồng nghĩa với việc khiêu khích cả gia tộc này.
Dù là nguyên thủ quốc gia, người đứng đầu một nước tới đây thì cũng không làm chuyện điên rồ như vậy. Diệp Thiên là một sinh viên bình thường sao lại dám chứ?
Khoảnh khắc Diệp Thiên ra tay, Kỷ Nhược Tuyết và mấy cô gái bên cạnh lấp láy đôi mắt nhưng chỉ thoáng qua.
Bồn hoa vỡ nát, Ray chảy máu mặt, đứng dậy từ đống đổ nát. Tới giờ anh ta vẫn không dám tin Diệp Thiên lại dám ra tay với mình. Dám ra tay với anh ta ở ngay nước Yisa.
“Cậu dám đánh tôi?”
Cảm nhận được máu tươi chảy từ đầu xuống, anh ta vô cùng tức giận. Đôi mắt hằm hằm sát khí.
“Dựa vào việc anh dám uy hiếp tôi và bạn tôi!”
“Thì tôi không chỉ dám đánh anh mà còn dám giết anh nữa đấy. Tin không?"
Diệp Thiên với vẻ mặt lạnh như bằng, hoàn toàn không coi Ray ra gì.
“Được, được lắm!”
Ray tức tới mức bật cười, mặc kệ máu trên mặt, anh ta đang chuẩn bị bước tới ra tay với Diệp Thiên.
Với một cánh tay đưa ra, vận chuyển chân khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/349627/chuong-1350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.