“Tôi đã từng nghe sư phụ của tôi nói, một trăm năm trước từng có năm cao thủ vương cấp liên thủ vây giết Ẩn Giả nhưng vẫn để ông ta thoát được. Năm mươi năm trước, ông ta từng đến Hợp chúng quốc, ám sát một tướng quân có tiếng thời đó trước mặt rất nhiều quân lính, an toàn thoát khỏi hỏa lực của hàng trăm cây súng Gatling Gun và mười lăm chiếc máy bay chiến đấu tiên tiến nhất thời đó”.
“Sau đó, ông ta ở ẩn năm mươi năm, nhất định tu vi càng lúc càng cao hơn, lẽ nào cậu không cần chuẩn bị trước gì sao?”
Theo cô ta thấy, dù Ẩn Giả chưa lên vương cấp nhưng cũng đã tiến rất gần đến vương cấp rồi, cô ta không hi vọng Diệp Thiên chủ quan.
“Thoát thân khỏi máy bay chiến đấu và hàng trăm cây súng Gatling Gun sao?”
Diệp Thiên nghe thấy vậy thì nhích nhẹ khóe môi và nói: “Cô nói như thế càng làm tôi muốn gặp thử vua sát thủ nổi tiếng từ trăm năm trước đó!”
Đàm Băng Băng nhìn thấy thái độ của Diệp Thiên như thế thì chỉ có thể thở dài và lắc đầu, không khuyên thêm nữa.
Cô ta nghĩ đến người mà đến sư phụ mình cũng xem như là thần linh, ác ma thì không kiềm được mà thở dài một hơi.
Rốt cuộc trận này ai thắng ai thua đây?
Đại học thủ đô, chạng vạng ngày thứ hai, cuối cùng thì ba người Tề Văn Long cũng đã về đến ký túc xá.
Lúc bọn họ phát hiện ra Diệp Thiên cũng có ở đó thì ai nấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-tu-chan/349609/chuong-1332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.