*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Phong Lưu
Beta: BuBu
Tiết Tử Hiên phát hiện thiếu niên nọ là một thiên tài âm nhạc hiếm có. Hắn chỉ mất một ngày đã học được cách đọc nhạc, cách chuyển động ngón tay mới đầu chỉ là bắt chước theo mình và Tiết Tĩnh Y, nhưng sau hai tuần đã mang đậm phong cách cá nhân.
Cậu ấy cũng giống như mình, sinh ra để dành cho âm nhạc. Điều này khiến Tiết Tử Hiên giành được niềm vui thú rất lớn trong quá trình dạy học. Mỗi thứ năm hàng tuần, Tiết Tử Hiên đều phải đi dạy ở nhạc viện Bắc Kinh, vốn dĩ anh ta rất thích công việc này, nhưng nay lại chỉ thấy lãng phí thời gian. Tuy ở đó cũng có những học viên tài hoa hơn người, nhưng so với thiếu niên, họ lại trở nên tầm thường, không có gì đặc biệt. Anh ta đã có được thứ tốt nhất, cần gì những phế phẩm đó nữa?
Vì một buổi dạy, anh ta hy sinh cả một buổi sáng ở bên xem thiếu niên tập đàn. Điều này khiến anh ta có chút nôn nóng.
“Tan học.” – Rốt cuộc giảng xong khái niệm cuối cùng, anh ta từ chối trả lời vấn đề của học viên, vội vàng đi ra bãi đỗ xe.
Cùng lúc đó, Chu Doãn Thịnh đang luyện tập trong phòng đàn. Yêu cầu của Tiết Tử Hiên dành cho hắn vô cùng nghiêm khắc, sáu giờ sáng hàng ngày bắt đầu tập đàn, mười hai giờ trưa nghỉ giải lao, hai giờ chiều tiếp tục luyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-doi-den-thay-trang/804118/quyen-14-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.