Chuyển ngữ: Phong Lưu
Beta: BuBu
Mười năm sau, Phương Tri Phi bị đánh chết trong tù. Nhận được tin này, Chu Doãn Thịnh còn chưa kịp phản ứng đã bị hất ra khỏi thế giới kia, một luồng năng lượng có thể xưng là cuồng bạo rót vào linh hồn hắn. Khi hắn trở về cơ thể mình, luồng năng lương nọ tức thì chuyển vào bộ nhớ 008.
“Tỉnh, cậu ấy tỉnh rồi!” – Một người nào đó reo lên.
Sau đó, mấy đôi tay đỡ Chu Doãn Thịnh đang hoa mắt chóng mặt từ khoang điều trị ra, đồng thời giúp hắn lau khô thân thể.
“Tôi hôn mê bao lâu rồi?” – Hắn cởi mũ giáp cảm biến ra, đưa mắt nhìn xung quanh. Nơi này vẫn là bệnh viện ngầm cũ nát kia.
“Cậu đã hôn mê một ngày một đêm.” – Một y tá trẻ đưa viên thuốc con nhộng vào miệng hắn.
“Đã tìm thấy lệnh tự huỷ chưa?” – Nhận được tin tức, thống soái vội vàng chạy đến.
“Chưa, nhưng đã phát hiện ra một chút dấu vết. Tôi cần nhiều thời gian hơn nữa.” – Chu Doãn Thịnh mặc quần áo, cắp mũ giáp đi vào phòng làm việc riêng của mình, nghiêm giọng – “Tôi cần sửa sang lại số liệu, trong khoảng thời gian này đừng ai quấy rầy tôi.”
Thống soái gật đầu đồng ý. Hiện nay, họ không có biện pháp tốt hơn để đối phó với Nữ Hoàng, đành phải ngựa chết chữa như ngựa sống (*),huống hồ đối phương vẫn chưa hẳn là ngựa chết.
(*) Cố hết sức để chữa trị, cho dù đã biết không còn hy vọng nào.
Chu Doãn Thịnh tốn ba ngày để cải tạo 008 từ hình thức mũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-doi-den-thay-trang/804115/quyen-14-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.