Sói con đã sắp về đến kinh thành, làm sao Chu Doãn Thịnh có thể cho Cao Mân thời gian một tháng để chuẩn bị. Nửa tháng sau, hắn dùng nhân sâm trăm tuổi ninh một nồi canh gà, sai người đưa đến Dưỡng Tâm điện.
Lý Cẩn Thiên rất đa nghi, đồ ăn cho vào miệng đều có người chuyên phụ trách ăn thử. Nhưng an hồn hoàn là thuốc mãn tính, sẽ không phát tác ngay, hơn nữa chỉ đọng lại trong cơ thể nửa khắc rồi lập tức tự tan, ngay cả ngân châm cũng không kiểm tra ra được, huống gì ăn thử. Một tháng sau, Lý Cẩn Thiên phát bệnh, độc tính cũng đã tiêu biến, dù là thần y có kinh nghiệm phong phú nhất Đại Yến cũng cũng không chẩn đoán ra điều gì khác lạ.
Hôm đó sau khi dùng bữa trưa với Cao Mân, gã đến ngự thư phòng xử lý chính vụ, vừa mới cầm lấy bút lông thì đột nhiên cảm thấy lồng ngực sôi sục, lập tức phun ra một ngụm máu đen.
“Bệ hạ, ngài làm sao vậy, bệ hạ?” – Thái giám tổng quản sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, run rẩy nói – “Màu máu này bất thường quá, chẳng lẽ là trúng độc? Mau, mau gọi thái y!”
“Đừng để lộ! Bí mật gọi Từ Viện Chính đến, không được để bất cứ kẻ nào trông thấy!” – Lý Cẩn Thiên dẫu sao cũng là hoàng đế, biết tính nghiêm trọng của chuyện này nếu để người ngoài biết. Trước khi điều tra ra chân tướng, tuyệt đối không thể đánh rắn động cỏ.
Thái giám tổng quản còn chưa đáp lời, mật thám ẩn nấp trong điện đã lĩnh mệnh rời khỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-doi-den-thay-trang/804030/quyen-7-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.