Thẩm Ý Bân là con dòng chính duy nhất của nhà họ Thẩm, cho nên rất được nuông chiều, điều kiện ăn, mặc, ở đều là tốt nhất. Sau khi trở lại nhà họ Thẩm, Chu Doãn Thịnh đúng là được sống vài ngày nhàn nhã sung sướng. Ai dè ngày hôm nay vừa mới rời giường, hắn đã lập tức bị cấm vệ quân nhốt vào thiên lao.
Cha Thẩm là cận thần của Thiên Tử, đương nhiên có cơ hội tiếp xúc với đề thi. Thiên Thần đế nghi ngờ cha Thẩm cũng tham dự vào án gian lận, ra lệnh cho cấm vệ quân cũng giam giữ ông cùng với con trai.
Hai cha con lúc này đang ngồi trong nhà lao hôi thối tận trời, quầng mắt xanh đen mặt vàng như nến, trông vô cùng tiều tuỵ.
“Rốt cuộc đến khi nào mẹ mới đưa cơm cho chúng ta? Lâu lắm rồi con không được ăn một bữa vịt bát bảo (1),thèm chết đi được.” – Chu Doãn Thịnh ngậm một cọng rơm trong miệng, xoa xoa cái mông bị đánh roi. May mà hắn có thói quen vừa đến thế giới mới là tăng cường thể chất ngay lập tức, nếu không lúc này đã bị đánh cho nội thương rồi.
Cha Thẩm còn chưa bị cách chức, là mệnh quan triều đình, số roi bị đánh không nhiều bằng hắn. Nhưng sự giày vò trong nội tâm còn khổ sở hơn bị đánh phạt gấp trăm lần. Ông véo tai con trai, giận giữ mắng – “Cái thằng trời đánh này, lúc nào rồi mà còn nghĩ đến ăn. Mày mau mau khai người làm bài thi hộ mày ra đi, đỡ phải chịu khổ thêm nữa!”
“Đó là do con tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-thu-doi-den-thay-trang/803980/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.