Trong bốn năm này, đại đa số thời gian ta ở Sử quán, thỉnh thoảng cũng sẽ vào cung thăm Hòa Hi một chút rồi đi.
Cha khuê nữ sẽ nắm chắc cơ hội ta vào cung, thao thao bất tuyệt sau lưng ta như cô vợ nhỏ, báo cáo tình hình của con gái với ta. Một lần, hắn đột nhiên xuất hiện trong Sử quán, vui mừng hớn hở bảo ta mau chóng vào cung một chuyến. Ta không để ý đến hắn, hắn đành ủ rũ rời đi. Chẳng mấy chốc, hắn ôm Hòa Hi vẻ mặt ngơ ngác lại chạy vào Sử quán, dịu dàng nói: "Diêu Diêu, mau nói đi."
Con gái do dự nhìn ta cũng vẻ mặt ngơ ngác, thốt ra một chữ: "Mẹ."
A, biết nói rồi.
Ta vô thức vươn tay xoa đầu con bé: "Phát âm còn rất chuẩn."
Khuôn mặt Lý Tư Diễm tràn đầy hạnh phúc: "Diêu Diêu thật thông minh."
Theo Hòa Hi dần dần lớn lên, con bé đã bộc lộ một vài tính cách đặc trưng mang tính bẩm sinh.
Thông minh nhưng rất ngang, có phần bá đạo. Thế nhưng lúc con bé muốn chọc người khác vui vẻ thì lại rất ngọt ngào.
Nhìn chung mà nói, kế thừa đồng thời gen rác rưởi của ta và cha con bé, sau khi trải qua sự trung hòa, mức độ có chút giảm bớt, vẫn nằm trong giới hạn của nhi đồng bình thường.
Lúc Hòa Hi hai tuổi, Lý Tư Diễm cảm thấy khuê nữ hắn là một thần đồng, khả năng sáng tạo và khả năng ghi nhớ đều cao, thỏa mãn tố chất của nữ trung hào kiệt. Ta tin là thật, còn có chút kiêu ngạo, nhìn cha con bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571207/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.