Lý Tư Diễm bận xử lý chuyện nạn tuyết, ta tìm cơ hội xin hắn đi đưa món quà nhỏ cho Hoàng hậu, coi như là cảm ơn nàng lúc trước đã tặng ta sách.
Lý do rất chính đáng, hắn đồng ý mà không suy nghĩ nhiều.
So với những nữ nhân khác trong hậu cung của hắn, hắn không quá đề phòng Ôn Bạch Bích. Ta từng hỏi hắn vì sao, Lý Tư Diễm rất bình tĩnh trả lời ta: Bởi vì Hoàng hậu có đầu óc.
Có đầu óc, cho nên sẽ không có ý nghĩ dư thừa với trượng phu, chỉ coi hôn nhân là một phần công việc cả đời, nên hồ đồ thì hồ đồ.
Lý Tư Diễm có sở thích lạ kỳ với nữ nhân lãnh đạm, chỉ có thể nói là tính người vốn tiện.
Ôn Bạch Bích không ngờ ta đột nhiên đến đây, nhất thời trở tay không kịp, nhưng rất nhanh nàng đã bình tĩnh lại, mời ta vào vườn ngắm hoa, có chuyện gì vừa ngắm vừa nói.
Ta liếc nhìn Huệ Nguyệt, cảm thấy không ổn lắm. Tai của mấy tỷ tỷ này siêu thính, bình thường nghe tiểu cung nữ thì thầm với nhau nghe một cái là chuẩn. Ngộ nhỡ ta và Ôn Bạch Bích nói chuyện bị nàng nghe thấy, vậy ta khỏi cần suy nghĩ chạy trốn thế nào nữa, trực tiếp rửa sạch cổ chờ chết đi.
Thế là ta nhiệt tình xin tham quan Phật đường nhỏ của Hoàng hậu. Ánh mắt Ôn Bạch Bích trầm xuống, lập tức hiểu ý của ta, lấy cớ chốn cửa Phật thanh tịnh, không tiện cho người ngoài ra vào, ngăn Huệ Nguyệt ở ngoài cửa.
Chúng ta ngồi trong Phật đường, miệng đàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571184/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.