Ở ẩn ba tháng có lẻ, cuối cùng cũng chờ được đến ngày Hoàng đế nhớ tới Thanh Tư điện, Vương Phù Nương cảm thấy mùa xuân của mình tới rồi.
Vì thế rất chăm chút ăn vận một phen, bên tóc mai cài một đóa trâm hoa cúc xanh thanh nhã. Mặc dù khinh thường Thẩm Anh hồ ly mê hoặc người, nhưng để lọt vào mắt xanh của Hoàng đế nên vẫn cố ý bắt chước cách ăn mặc của nàng, mặc y phục giản dị, không đeo đồ trang sức, bên eo dắt một cái túi tiền vải rách cũ kỹ.
Ta tròn mắt nhìn, còn tưởng rằng tỷ muội song sinh đứng đối diện, không nhịn được bật cười.
Vương Phù Nương lập tức giận tím mặt.
Mẹ nó, ai ngờ được chẳng những Hoàng đế không nghiêm túc đến thăm mình, thậm chí còn mang theo một nữ nhân khác. Cười, nàng ta còn đang cười!
"Vương tài nhân, đã lâu không gặp nha." Ta cười tủm tỉm nói.
Sắc mặt Vương Phù Nương xanh xám, rít ra mấy chữ từ trong kẽ răng: "Từ biệt mấy tháng, dạo này Thẩm nương tử có khỏe không?"
"Tạm được đi." Ta thành thật nói: "Khí sắc Vương tài nhân không tệ."
Vừa rồi khí sắc còn tốt, nhưng từ lúc nhìn thấy ta, sắc mắt nàng ta đen đi trông thấy.
Lý Tư Diễm liếc mắt nhìn trang phục của Vương Phù Nương, lông mày bỗng nhăn lại, không vui nói: "Thẩm Anh không biết ăn mặc, suốt ngày mặc như cái bao tải rách, từ lâu trẫm đã cảm thấy khó coi. Mấy tháng không gặp, làm sao nàng cũng học nàng ấy rồi?"
Ta cũng tốt bụng nhắc nhở: "Vương tài nhân quốc sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571181/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.