"Hôm nay dạy cho bọn họ mấy chữ?" Buổi tối lúc Lý Tư Diễm trở về dùng bữa tối cùng ta, tiện thể hỏi một câu.
Nói đến việc này là ta tức muốn xỉu, bóp nhân trung trợn trắng mắt: "Đừng nhắc nữa, gánh nặng đường xa. Lúc ta vỡ lòng phải nói là học đến đâu nhớ đến đó, tại sao đến lượt bọn họ thì lại không được chứ?"
Lý Tư Diễm đẩy một đĩa thịt bụng cá ngọt đến trước mặt ta, hồn nhiên nói: "Bọn họ không được thì đổi mấy cung nhân thông minh đến. Từ lâu trẫm đã thấy cặp đôi Kim kia của nàng không nhanh nhạy, cũng chỉ có nàng coi bọn họ là bảo bối."
Lúc hắn nói chuyện, mấy cung nhân đứng ngay ngắn bên cạnh mở bừng mắt, bất giác nghển cổ, trong mắt đầy vẻ nhiệt liệt tự đề cử mình.
Ta gác đũa, nghiêm túc nói: "Không được, bọn họ là người mà ta lựa chọn, về sau sẽ làm đại tướng tâm phúc của ta, nhất định phải bồi dưỡng thật tốt."
Hy vọng tan vỡ, mấy cung nhân kia yên lặng rụt cổ về.
Lý Tư Diễm tùy ý nói: "Tùy nàng thôi, nhưng nàng muốn cho bọn họ một mình đảm đương thì không phải dạy mấy chữ là xong việc. Trước tiên phải để bọn họ đi theo Khánh Phúc Huệ Nguyệt học hơn hai năm rồi nói."
Hắn ăn một miếng cá lát, lại nói: "Trẫm nhớ trong nhà nàng có một tiểu nha đầu hầu hạ nàng từ nhỏ đến lớn. Nếu nàng đã thích dùng người cũ, chi bằng gọi nàng ta vào đi."
Ta quả quyết từ chối: "Không được, Thục Thục và ta tình như tỷ muội.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571176/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.