Tháng tư, trong cung xuân về hoa nở, ta cắm rễ trong Tuyên Vi điện.
Người xưa nói rất đúng: Xuân buồn ngủ, hạ uể oải, thu lim dim. Sau khi thần kinh thả lỏng, ta trở nên càng ngày càng thích ngủ, hận không thể mười hai canh giờ một ngày đều nằm dài trên giường, lấy ván giường làm thành đồ ngủ mới thôi.
Gần đây Ngụy Uyển Nhi đang cố gắng phục hồi tâm trạng từ trong bi thương thất tình, chuyển sự chú ý lên sự nghiệp cắm hoa, làm rất nhiều sản phẩm thủ công cầu hoa giỏ hoa các loại. Làm xong không có chỗ trưng bày, nàng lại sai người đưa cho các tỷ muội hậu cung một cái, cái rực rỡ nhất trong đó đưa đến Tử Thần điện. Lý Tư Diễm rất là hài lòng, cho nàng một cái lư hương mạ vàng để đáp lễ.
Cái lư hương mạ vàng này mang kiểu cách lộng lẫy tráng lệ của đồ vật ngự chế riêng, chỉ vừa đặt xuống đó thôi, ánh sáng lấp lánh khoa trương đã bắt đầu tỏa ra bên ngoài.
Ngụy Uyển Nhi vào cung thời gian ngắn, chưa từng thấy thứ đồ tốt này, rất lấy làm lạ, thế là cố ý kéo ta tới cùng nhau thưởng thức.
Ta líu lưỡi nói: "Hắn thật hào phóng với cô, cái lư hương này không tầm thường."
"Thật sao?"
Ngụy Uyển Nhi là con thứ, không biết cách đánh giá đồ vật, chỉ láng máng cảm thấy lư hương này chế tác tốt. Ta nói với nàng: "Cái này được nung trong lò tiên đế xây dựng, mời thợ thủ công tốt nhất, lư hương bày trong Ngự Thư Phòng chính là kiểu dáng này."
"Thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571160/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.