Vẻ mặt Ngụy Uyển Nhi rất lo lắng, bàn tay búp măng bất an vặn khăn tay.
Ta nhìn theo ánh mắt của nàng, thấy được khuôn mặt tuấn tú của Lý Tư Diễm sầm xuống.
Ngũ quan hắn góc cạnh rõ ràng, khóe miệng và khóe mắt đều sắc như dao, lúc sầm mặt nhìn cực kỳ tàn độc, rất có phong thái bạo quân.
Ta không biết hắn lại đang tức giận cái quỷ gì, dù sao chắc là không liên quan đến ta.
Ngụy Uyển Nhi thấy ta tới, miễn cưỡng nở nụ cười với ta, nói: "Thẩm nương tử về rồi à? Có câu nào hay không?"
Hai tay ta dâng bản thảo lên cho nàng, dịu giọng nói: "Đây là câu cú chúng ta mới đối, đều là những thứ vụng về tầm thường, khiến Tài nhân chê cười rồi."
Nàng nhận lấy, nhỏ giọng nói: "Đa tạ Thẩm nương tử."
Ta không nhiều lời nữa, khẽ cười nói: "Ta nên cảm ơn Tài nhân mới phải."
Dứt lời, ta cáo từ với nàng, quang minh chính đại đi qua bên cạnh cẩu Hoàng đế, ra ngoài trướng hít thở không khí.
Khánh Phúc đã chờ ta bên ngoài trướng rất lâu, vừa thấy ta thì lập tức kéo ta đến một góc không người, mắng xối xả: "Lão phu biết ngay một ngày ngươi không làm mưa làm gió là ngứa da! Vừa không nom ngươi là ngươi đã nhảy vào giữa đám nam nhân, đấy là chỗ ngươi nên đi sao? Đúng là không biết xấu hổ, không hề có tí dáng vẻ của một cô nương!"
Ta không hiểu sao bỗng nhiên bị mắng, lập tức mất hứng nói: "Đám nam nhân thì sao? Bà đây chơi cùng đám con trai từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571153/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.