Có người ăn tết trái ôm phải ấp, có người ăn tết điên cuồng vuốt mèo, còn có người ăn tết chỉ có thể bế quan chạy bản thảo.
Tối mười lăm tháng giêng, Hạ Phú Quý nói hắn phải tham gia liên hoan Tổng quản các cục, không thể ăn cơm cùng ta, bảo ta tự ăn chút bánh trộn dưa muối.
Ta bày tỏ sự ghen tị của mình một cách lễ độ, cũng bảo hắn thấy đồ ăn gì ngon thì nhớ gói lại một ít.
Hạ Phú Quý đi rồi, ta ở trong phòng sáng tác tác phẩm mới nhất.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mùng một bắt đầu viết "Tỳ bà cơ tiểu truyện", bây giờ chỉ còn một màn giường chiếu sầu triền miên cuối cùng là có thể kết thúc.
Chịu sự dẫn dắt của cẩu Hoàng đế, ta vốn định tiếp theo viết một quyển văn học thục nữ phản nghịch. Tình tiết dự định là một viên ngoại háo sắc nạp vô số vợ bé, trong nhà thê thiếp thành đàn, nhiều đến nỗi tiểu thiếp chỉ có thể ở phòng đôi, cuối cùng vợ cả dũng mãnh quyến rũ nhóm vợ bé. Một đám Góa Phụ Đen liên thủ móc sạch viên ngoại háo sắc, sau cùng cầm tiền của viên ngoại sống cuộc sống hạnh phúc không biết xấu hổ.
Theo ta quan sát, hiện nay trên thị trường thịnh hành chỉ có anh hùng mỹ nhân và linh dị thần quái, quá đơn điệu. Loại văn học hướng đến thục nữ này độ thiếu hụt rất cao, ta quyết định bổ sung chỗ trống này.
Đang suy nghĩ miên man, đột nhiên có tiếng gõ cửa phòng ta, trở nên cực kỳ rợn người giữa đêm tuyết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571150/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.