Ta cũng tủi thân, bị Hạ Phú Quý nói cho sắp rơm rớm nước mắt.
"Đạo lý ta đều hiểu, nhưng ta không nhịn được."
Hạ Phú Quý nói: "Bài học lần trước còn chưa đủ sao? Ngươi cũng nhớ lâu quá."
"Thằng cháu rùa này sáng nắng chiều mưa, lúc thì cười hì hì, lúc thì lại bóp cổ người ta, ta làm sao biết được câu nào chọc hắn?"
Hạ Phú Quý rót cho ta chén trà, vén áo ngồi xuống, nói: "Ngươi đúng là ngốc, Thánh thượng có tổng cộng hai chuyện không được nhắc, một là cảnh ngộ đổ bô trong Dịch Đình, hai là mẫu thân thân sinh của y. Ngươi thì hay rồi, giẫm lên hai chuyện này ra sức mà nhảy nhót, y không xử lý ngươi thì xử lý ai."
Ta nghiêm mặt nói: "Sử quan chúng ta ngay thật, từ trước đến nay có chuyện nói thẳng, nào giống người khác luôn thích che giấu."
Hạ Phú Quý rùng mình một cái: "Bệnh nghề nghiệp này thật đáng sợ, phải sửa."
Hắn lại bắt đầu khoe khoang bản thân: "Ngươi nhìn ca ca ta xem, chính là dựa vào giữ mồm giữ miệng, biết làm người mới bình an lăn lộn trong Dịch Đình lâu như vậy."
Lòng hiếu kỳ của ta nổi lên, hỏi hắn: "Giữ miệng? Nghe ý này của ngươi là đã biết đứa trẻ đổ bô năm đó là con trai Hoàng đế từ lâu?"
Hạ Phú Quý lắc đầu nói: "Cái đó đương nhiên không biết. Chuyện này không chỉ bí mật còn cực kỳ ly kỳ rối rắm. Lúc ấy ta chỉ là một tiểu thái giám hạng bét, nào có tư cách xen vào giữa ân oán của các nương nương."
Ta làm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571135/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.