Sau khi ngất đi, ta được khiêng về Tử Thần điện, sắp xếp ở tại một chỗ ở cung nữ ngoài điện phụ.
Giữa đường có tỉnh một lần, ta mở mắt ra, nhìn thấy một cung nữ đang sắc thuốc cho ta. Nàng ta bắt gặp ánh mắt ta, im lặng quay đầu đi, dường như cũng không muốn có bất kỳ giao lưu gì với ta.
Vừa hay, ta cũng không muốn nói chuyện. Nỗi đau buồn to lớn đánh tan tác linh hồn ta. Cả ngày, ta vẫn luôn không có một chút sức sống thẫn thờ nhìn đỉnh trướng. Mặc cho cung nữ, thái giám, ngự y đi tới đi lui, lật người, thay thuốc, quấn cho ta một vòng băng vải.
Ta không rõ thân thể ta đang hồi phục hay là đèn dầu cạn khô, dường như hai điều này đối với ta mà nói không có gì khác nhau.
Lúc chạng vạng, Hạ Phú Quý tới thăm ta, mang theo một bát canh gà sâm tỏa ra hương vị kỳ quái.
Đồ con rùa này vừa nhìn thấy ta đã bắt đầu chống nạnh mắng ta: "Anh Tử, ngươi không muốn sống nữa hay là bị điên! Dám động thổ trên đầu bệ hạ, tính tình y không phải ngươi không biết. Lần này còn sống đúng là tổ tiên tích đức, nhưng về sau không được như thế nữa!"
Ta bị hắn làm giận quá hóa cười, giơ cánh tay vừa mới nối xong, chỉ vào cái mũ mới tinh trên đầu hắn ta, cạnh khoáy nói: "Ta tưởng là ai, hóa ra là Hạ đại nhân. Chúc mừng chúc mừng, nom cái mũ này là thăng chức lên Thái giám tổng quản phải không?"
Giọng nói hắn ta nhỏ lại: "Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571132/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.