Tiếng gà gáy vang lên ba lần, tôi bị một luồng lực nhẹ nhàng đẩy về lại phòng bệnh.
Âm Thập Ngũ và Bạch gia ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn tôi.
"Cô thật là nhẫn tâm với chính mình."
Cô ấy chạm vào những vết thương đã bắt đầu đóng vảy trên người tôi, giọng nói không nghe rõ cảm xúc: "Đau không?"
"Đau c.h.ế.t đi được!"
Tôi nheo mắt, nhìn ánh sáng đầu ngày ngoài cửa sổ, rồi vùi đầu vào gối:
"Nhưng, còn sống là tốt rồi."
Chuyện xảy ra trong miếu Thành Hoàng, đến lúc tỉnh lại tôi đã quên gần hết, chỉ còn ấn tượng mơ hồ.
Nhưng với tính cách của mình, chắc chắn tôi đã khóc đến sụt sùi rồi kể rõ mọi chuyện.
Muốn tính kế tôi ư? Vậy thì cùng đồng quy vu tận đi!
Âm Thập Ngũ không nhịn được mà cười.
Cô ấy khẽ chạm vào bụng tôi, sợi dây màu xanh lá kia lại một lần nữa xuất hiện.
Đầu dây xuyên qua tường, kéo dài đến nơi nào đó tôi không biết.
Tôi nhìn cô ấy vuốt sợi dây, ánh sáng trên dây nhạt đi vài phần:
"Xong rồi, thù lao thu xong."
"Đây là âm đức à?"
"Không hoàn toàn."
Âm Thập Ngũ cẩn thận bỏ sợi dây vào túi áo: "Đây là sợi dây nối giữa cô và linh thai, có thể coi như là dây rốn."
Sau khi cất kỹ, cô ấy ôm con mèo trắng, nhìn tôi:
"Chuyện ở âm giới cơ bản đã xong, bản án dành cho gia đình anh họ cô sẽ sớm có thôi. Còn chuyện ở dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-am-ty-he-liet-am-que-mon/3744157/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.