"Quận Vương."
Quản sự Phương Lão phái hộ vệ tới, vội vàng ngăn Lan Lăng Vương đang chạy về hướng cửa lại, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ một hồi.
Nghe xong, Lan Lăng Vương cau mày lại.
"Quận Vương, ngài xem?"
Lan Lăng Vương ngẩng đầu lên.
Hắn nghiêng đầu nhìn trời, một lúc lâu sau, hắn mới nói nhỏ: "A Vũ."
"Vâng"
"Ngươi nói, phụ nhân này quá mức thông tuệ, có phải khiến cho trượng phu bất dắc dĩ lắm không?"
Hộ vệ này ngẩn ngơ, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn.
Lan Lăng Vương híp hai mắt, nhìn những tia nắng mặt trời vàng rực đang chìm dần xuống đường chân trời, nói khẽ: "Nàng đoán được điểm mấu chốt củata, cứ thế mà từng bước lấn tới..." Trong lúc hộ vệ này còn đang ngu ngơ không hiểu, Lan Lăng Vương không nói nữa. Hắn cong môi, chậm rãi tạo ra dáng vẻ tươi cười.
Từ nhỏ hắn đã biết, đối với phụ nhân, khôngthể quá mức nghiêm túc... Cái cảm giác vui buồn bị người khác nắm trongtay này, rất đáng sợ, thật sự đáng sợ. Khi hắn còn nhỏ, mỗi ngày hắn đều nghĩ nếu như có thể nhìn thấy mẫu thân, có lẽ sẽ rất tốt? Mẫu thân củahắn, cũng sẽ giống với những mẫu thân khác, từ ái ôn nhu, chăm sóc conmình thật chu đáo? Vì sự mong chờ này mà vô số lần hắn đã ngồi trong bụi cây, ôm lấy đầu gối, nhìn về cánh cổng lớn rộng mở... Mỗi đêm khi đingủ, hắn đều ôm cái áo ngủ hoa của nữ này, có lẽ do ôm quá nhiều, nênkhi hắn lớn, cái áo kia đã thủng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-xuan-nam-trieu/2362139/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.