Chương trước
Chương sau
Chớp mắt đã trôi qua một tháng.

Hoa đào đã nở, những bông hoa màu hồng phấn nở rộ đầy nhánh, từ xa nhìn đến như một ráng mây hồng. Ở giữa còn có mấy cội hoa lê tuyết trắng, giókhẽ thổi qua, những cánh hoa phấn hồng lẫn tuyết trắng rơi xuống vungvẩy đầy mặt đất, người đi giẫm lên nó hương thơm cũng lây sang cả giầy.

Trong Trương phủ cũng có một vườn đào riêng biệt, chỉ là vườn đào này đượcxây ở phía Tây viện. Trong viện gồm có ca kỹ mỹ lệ được đào tạo chuyênmôn mà Trương phủ chọn lựa từ các nơi về, đều ở cùng với mấy cô tử bàcon xa có huyết mạch Trương thị.

Vì vậy, nơi đó tuy đẹp nhưng chỉ có các lang quân mới thích lui tới.

Trương Thập Nhị lang và Trương Hiên đều đã về.

Trong tay Trương Khởi đã hoàn tất năm tấm khăn, những tấm khăn này đều làtranh thêu lưu hành nhất hiện nay. Rất được bệ hạ yêu thích, cũng là bức tranh đầu tiên thêu kiểu tú pháp và tự thể.

Nếu như được bán ra, năm tấm khăn này nhất định có thể được mua với giá rất cao. Nàng phải nắm chặt cơ hội này.

Trương Khởi đi ở phía sau Trương Cẩm, trong lòng đang âm thầm tính toán.

Lúc này, Trương Cẩm ở đằng trước không kiên nhẫn gắt lên: "Sao chậm chạp vậy chứ?"

Trương Khởi dạ một tiếng vội vàng đuổi theo Trương Cẩm. Thấy Trương Cẩm vì điquá nhanh mà cả khuôn mặt đầy mồ hôi đỏ ửng, càng trở nên xinh đẹp bộiphần, Trương Khởi thật lòng khen ngợi: "Cẩm tỷ tỷ thật là đẹp!"

Trương Cẩm ngẩng lên cằm, "Ai bảo ngươi nhiều lời thế?" Nói thì nói vậy nhưngtrong mắt nàng lại không thể che giấu được vẻ vui sướng.

Nàng quay đầu trở lại, ngóng nhìn về phương hướng phía trước hỏi: "Sắp đến Đào viên rồi hả?"

"Vâng." Trả lời là A Lam.

"Vậy đi nhanh lên." Dứt lời, Trương Cẩm lại tiếp tục đi về phía trước.

Hôm nay gió xuân như gấm, sáng sớm Trương Cẩm đã réo gọi Trương Khởi dậy,không nói năng gì chỉ ra lệnh cho Trương Khởi cùng mình đi đến Đào viên.

Nhìn bộ dáng sốt ruột lẫn lo lắng kia của nàng ta, chẳng lẽ hôm nay Tiêu Mạc sẽ đến?

Ba người còn chưa đến gần Đào viên, thì đã nghe một trận tiếng cười sangsảng theo xuân gió thổi tới. Tiếp theo là tiếng đàn, tiếng tiêu, tiếngsáo du dương bay bổng.

Trương Cẩm thả chậm bước chân, nàng nghiêm túc lắng nghe một hồi, thầm nói: "Có rất nhiều người."

Qua những tiếng cười này cũng có thể đoán ra, trong vườn đào hiện cũng có không ít lang quân thiếu niên.

Vòng qua dãy hành lang, đập vào mắt ba người chính là một rừng hoa đào lê trắng màu sắc sặc sỡ tuyệt đẹp.

Trương Cẩm há to miệng, thích thú nhìn sững một lúc mới khẽ thốt lên: "Đẹp quá..... Thật là đẹp, ta muốn đi du xuân."

Đúng là rất đẹp, xa xa là bầu trời bao la xanh thẳm xen lẫn từng áng mâytrong suốt, trước mắt là cả một rừng đầy màu sắc rực rỡ, cảnh đẹp ý vuithật sự là không lời nào để diễn tả.

Trải qua một mùa đông, lạinhìn thấy cây cối từng chút hồi phục sức sống. Chỉ một cái chớp mắt ấy,trời đất làm thế nào đã trở lại tưng bừng sắc xuân, đẹp đến lóa mắt nhưthế?

Trong lúc Trương Khởi đang choáng ngợp với cảnh sắc trước mắt thì Trương Cẩm lại vui sướng reo lên: "Ở bên kia."

Nàng theo tiếng nhìn tới.

Vừa nhìn tới, Trương Khởi liền sững người ngơ ngẩn.

Trong rừng đào cách xa chỗ nàng không hơn trăm bước, một thiếu niên áo trắngđang ngẩng đầu mỉm cười, tay áo rộng của trường bào hắn tung bay, mặtmũi tuấn mỹ nhã nhặn, bởi vì được bồi dưỡng và rèn luyện lâu dài, nên có được phong thái trầm tĩnh mà chỉ có con cháu nhà quan đoan chính mớicó.

Phong thái này, tướng mạo này, phản chiếu với muôn ngàn sắchoa càng làm nổi bật lên vẻ đẹp không ai bì của hắn, mạnh mẽ nhưng ônhòa, đây chẳng phải là Tiêu Mạc hay sao?

Không ngờ hắn lại đến thật!

Hơn nữa nhìn thần sắc đó của hắn, còn có biểu hiện và nụ cười kia, nào có vẻ gì là chán nản buồn rầu cô đơn?

Rõ ràng là một thiếu niên như hoa luôn hết sức tự tin và tự tại.

Trương Khởi thoáng giật mình. Nàng cảm thấy, càng ngày càng không thể hiểu nổi Tiêu Mạc này rồi.

Hắn vẫn đứng đó ngẩn ngơ, Trương Cẩm đã vui mừng hớn hở xông qua con đường vòng nhỏ, xuất hiện ở trước mặt các lang quân.

Người còn chưa tới, giọng nói ngọt ngào của nàng đã cất lên, "Cửu huynh!"

Tiêu Mạc nhìn về phía này.

Đối diện với ánh mắt của Trương Cẩm, hắn nở nụ cười vô cùng xán lạn, lộ rahàm răng đều trắng bóng. Thấy nụ cười này của hắn, gương mặt Trương Cẩmthoáng đỏ hồng.

Lúc này, ánh mắt của Tiêu Mạc lướt qua Trương Cẩm nhìn về phía Trương Khởi.

Trương Khởi vẫn cúi đầu, mặc thường phục thục nữ của Trương thị dường nhưkhông vừa người lắm. Cảm nhận được hắn đang nhìn mình, nàng cũng ngẩngđầu nhìn lại.

Tiêu Mạc cười cười.

Hắn không chút do dự quay đầu đi, cũng chẳng nhìn Trương Khởi thêm lần nào nữa cả.

Trương Khởi nhận ra được vẻ xa cách từ trong ánh mắt hắn.

Hắn thật buông tha mình rồi.

Cũng phải, vốn là chỉ là cảm xúc nhất thời của tuổi thiếu niên, vốn là chỉbị tư sắc của nàng lay chuyển. Hôm nay, sắc mặt của nàng ố vàng, ánh mắt bị tóc trên trán che lại, dù là chính nàng, cũng sẽ quên mất tướng mạovốn có của mình, huống chi nàng và Tiêu Mạc đã một tháng không gặp rồi?

Thời gian một tháng cũng có thể làm cho trời đất thay đổi, nói chi đến lòng dạ con người?

Trương Khởi thoải mái mỉm cười.

Nàng lơ đãng nhìn sang thấy Trương Cẩm đứng đó với vẻ mặt đắc ý, nàng cũngvui vẻ tiến lên trước ôm cánh tay Trương Hiên thì thầm ríu rít nói. Mặcdù Trương Cẩm bám dính Trương Hiên, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng âmthầm nhìn về phía Tiêu Mạc.

Nàng ta cho rằng mình đã rất kín đáo, nhưng trong mắt người ngoài nhìn vào cũng có thể thấy được trong mắtTrương Cẩm ẩn chứa đầy nét tương tư. Nhìn bộ dáng đó của nàng, như thểchỉ mong sao cho những người khác biến mất hết chỉ còn lại mỗi mình nàng và Tiêu Mạc.

Tiếng cười không ngừng truyền đến, khắp rừng hoa đào là nhóm ca kỹ mỹ lệ như hoa.

Lúc này đây, chẳng còn ai thèm để ý tới Trương Khởi. Trương Hiên cũng vậymà Tiêu Mạc cũng thế, ánh mắt không phải dõi theo mỹ nữ như hoa đào thìcũng là bận rộn cùng đồng bạn trao đổi vui đùa. Trương Khởi cảm thấy rất tự tại.

Qua một hồi lâu, cảm thấy thật sự không có ai đế ý đếnsự hiện diện của mình nữa, nàng khẽ cất bước lầm lũi đi vào trong rừngđào kế bên cạnh.

Không bao lâu, nàng đi tới cạnh một dòng suốinhỏ. Mạch nước rào rào chảy ra từ mấy tảng đá lớn, theo làn gió xuânthổi tới, từng cánh hoa mỏng trên cành khẽ rơi xuống khe suối, những chú cá to cỡ bàn tay bơi tung tăng nô đùa trong làn nước trong suốt, thậtlà an nhàn tự tại.

Trương Khởi thích thú nhìn chúng, liền ngồi xuống trên tảng đá, cúi người đưa tay chụp tới bầy cá lội.

Loài cá trơn trượt, dù cho nàng từ nhỏ đã sống ở vùng nông thôn, nhưng cũng không làm sao bắt được nó?

Cá lọt qua khe kẽ tay có cảm giác thật thú vị, Trương Khởi không kiềm được mím môi khúc khích bật ra tiếng cười.

Đang lúc nàng cười vui sướng thì đột nhiên có người từ trong rừng đào chạytới. Người nọ vọt tới phía sau nàng, cũng không biết là cố ý hay vôtình, tay phải người đó vươn ra đẩy tới!

Trương Khởi nào có ngờtới? Nàng lập tức ối lên một tiếng, ngay sau đó cả người trượt xuốngnhào đầu ngã vào trong khe suối. Trước khi nước suối ngập qua khỏi đầunàng, che lại tầm mắt, thì bỗng đâu vọng tới tiếng cười rất quen thuộccòn mang theo vẻ giễu cợt. Sau đó rất nhanh liền biến mất.

Trương Khởi ướt dầm dề từ trong suối đứng lên.

Nàng nhắm mắt lại, dùng tay áo lau đi nước trên mặt. Nước suối hòa lẫn vớinước thuốc nàng bôi lên mặt dính vào mắt vô cùng đau rát, nàng chớp chớp mấy lần mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Trương Khởi dụi dụi mắtmấy cái, cố mở mắt ra nhưng mỗi lần vừa mở ra lại phải nhíu lại, bởi vìcòn rất đau và rát, nước mắt chảy ra khiến nàng không thể không nheolại.

Không còn cách nào khác, Trương Khởi đành cúi đầu dùng hai tay vốc nước lên rửa mặt thật sạch. Sau một hồi mới ngẩng đầu lên.

Mới vừa ngẩng đầu, cánh tay chợt thấy ấm áp, kế tiếp, cả người nàng bị aiđó nhấc bổng lên. Trương Khởi thét vang chói lói, giùng giằng muốn mởmắt ra, nhưng mặt nàng lại bị ấn vào trong ngực của người đó, nàng mởmắt ra thế nhưng nào có nhìn thấy được gì?

Người nọ ôm nàng chạy đi như bay.

Trương Khởi vừa lo vừa sợ, tay chân nàng liên tục đấm đá, người nọ chống đỡđược mấy cái, sau đó tức giận đem tay chân nàng gộp lại vào nhau.

Hắn chạy đi được một lúc rồi lủi vào một hang động âm u. Sau đó thả Trương Khởi xuống.

Trương Khởi vừa được trả tự do, liền vội vàng lui về phía sau mấy bước, ngẩng đầu nhìn lên.

Nhìn xong nàng cũng ngây dại ra.

Đưa lưng về phía nàng là thiếu niên áo trắng đang khom người lấy ra từ trong sơn động một bộ thường phục, là Tiêu Mạc!

Sao lại là hắn?

Đưa lưng về phía nàng, Tiêu Mạc lấy ra từng chiếc áo, váy, áo trong, áo lót mà cô tử thường mặc, giọng nói trầm lắng nhã nhặn còn có chút khàn khàn từ từ vang lên ở trong động, "Ta vừa được mười bảy tuổi, mỹ nhân đã gặp đếm không hết, sao có thể bị một tiểu cô tử làm cho mê hồn lạc phách?Biết rõ ở trước mặt công chúng tranh chấp với Quảng Lăng vương đối vớita mà nói chỉ có trăm hại mà còn không hợp nguyên tắc, nhưng vẫn miệtmài theo đuổi. Chuyện ngu xuẩn như thế, là lần đầu tiên Tiêu Mạc ta làmđấy!"

Hắn rút một cái khăn lông trong bọc ra, ném nó về phía saucho Trương Khởi, lại nói tiếp: "Suốt một tháng qua ta dưỡng thương, tacũng suy nghĩ cặn kẽ rất nhiều lần. Cho đến hôm nay, ta nghĩ rằng bảnthân đã bỏ xuống được, cho nên liền đến chính phủ."

Nghe đến đó,Trương Khởi liền hiểu được, nàng dùng khăn lông quấn chặt lấy người, thì thào hỏi: "Mới vừa rồi là người của huynh đẩy muội ngã xuống nước ư?"

Tiêu Mạc khẽ cười, không có phủ nhận, chỉ nói: "Ta chỉ muốn nhìn xem trọnvẹn đầy đủ cả khuôn mặt của Trương thị A Khởi, có đúng là sẽ làm cho tasi mê thêm một lần nữa hay không?"

Nói xong hắn xoay đầu lại, lẳng lặng nhìn Trương Khởi.

Trương Khởi giây phút này với mái tóc dài đen óng ướt sũng nhỏ nước, khuôn mặt nhỏ như lòng bàn tay trắng ngần trơn mịn, hai gò má hây hây ửng hồng.

Quả thật là tuyệt mỹ.

Hàng mày cong cong, đôi mắt to long lanh, trong vẻ thanh tú có chút lườinhác, đôi môi đỏ mọng nho nhỏ bởi vì lạnh mà đang run run.

Tất cả đều lung linh tuyệt mỹ, trong vẻ xinh đẹp ấy còn ẩn giấu nét sắc sảo mê hoặc.

So với trước kia còn đẹp hơn gấp bội phần!

Tiêu Mạc vươn một tay bắt lấy cánh tay Trương Khởi, tay còn lại giật xuống chiếc khăn lông quấn trên cơ thể nàng.

Váy ướt đẫm vẫn còn đang nhiểu nước, đường cong trên cơ thể thiếu nữ vừatrổ mã như đồi núi nhấp nhô, đẹp đến làm cho cổ họng người khác khô hốc.

Tư sắc này, những cô gái son phấn tầm thường kia sao có thể sánh bằng?

Tiêu Mạc quan sát Trương Khởi từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lướt lêntrên, nhìn mãi một lúc lâu, sau đó hắn từ từ nhắm hai mắt lại.

Hắn nhắm nghiền lại hai mắt, mi tâm nhíu đến xoắn xuýt vào nhau.

Cánh tay Trương Khởi bị nắm chặt như thế, không có sức để tránh thoát khỏi bàn tay của hắn, chỉ có thể đứng chịu trận nhìn hắn.

Thấy dáng vẻ đó của hắn, trong mắt nàng thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Ngay lúc này, Tiêu Mạc mở mắt ra. Hắn đột nhiên duỗi hai tay ôm chặt Trương Khởi vào ngực.

Hắn ôm rất chặt, rất chặt, chặt đến nỗi Trương Khởi phải nhỏ giọng kêu lên.

Nhờ vậy Tiêu Mạc mới nới lỏng cánh tay một chút.

Hắn ôm nàng vào lòng, một tay vỗ về vùng eo của nàng, khàn giọng nói: "Nhưng ta đã đánh giá cao mình rồi."

Sau câu nói, hắn lại tăng thêm sức.

Bị hắn cưỡng chế ôm vào trong ngực, đang bị ngấm nước lạnh run cầm cập,Trương Khởi cảm thấy ấm áp hơn nhiều, răng nàng cũng thôi đánh bò cạpchỉ rũ mắt cúi đầu xuống.

Lúc này, có một bàn tay nâng cằm nàng lên.

Ngay sau đó, bờ môi của nàng bị một đôi môi ấm áp phủ lên. Vào lúc thân thểTrương Khởi khẩn trương sượng cứng thì hành động hôn nàng của thiếu niên nọ bỗng dừng lại.

Hắn chỉ phủ nhẹ lên môi nàng, cũng chỉ là một cái ôm như thế.

Một lát sau, giọng nói khào khào của hắn lại vang lên, "Đức Phật nào giờluôn nói tới kiếp số, ban đầu ta còn không hiểu......." Trong lời nói có sự cay đắng khó hiểu.

Hắn từ từ buông nàng ra.

Khi đãbuông nàng ra, hắn cầm lên chiếc khăn lông, dịu dàng nói: "Mau lau khônước đi, xiêm y ta đều đã chuẩn bị sẵn cho muội rồi."
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.