"Là sư tỷ của em."
Ánh sáng màn hình chiếu vào gương mặt nữ nhân, khuôn mặt hẳn là trở nên vô cùng tươi đẹp, thế nhưng ngay lúc đôi mắt tinh tế đảo qua đoạn ký tự này, yên lặng rũ xuống, mày đẹp lặng lẽ không một tiếng động nhăn lại.
Giờ tan tầm cao điểm, xe cộ trên đường trở nên đông đúc hơn, Địch Nghiên mắt nhìn phía trước, lỗ tai lại vẫn duy trì cảnh giác nhanh nhạy.
Trong xe khí áp vô hình lại thấp chút, ghế sau quá mức an tĩnh ngược lại làm cô ấy dường như cảm nhận được yên bình trước bão táp.
Đột nhiên vang lên một giọng nữ thanh lãnh, đánh vỡ giây phút an tĩnh này.
"Địch Nghiên."
"Lão bản, có em."
"Em cảm thấy," người nói chuyện dừng một chút, dường như đang tự hỏi cái gì, "Cái xưng hô sư tỷ này xem như xưng hô bình thường sao?"
"Sư tỷ?" Địch Nghiên nhỏ giọng lặp lại, lại nói, "Lão bản, em chưa từng có sư tỷ, cho nên không hiểu lắm cái xưng hô này có tính là xưng hô bình thường hay không."
Người ngồi ghế sau trầm mặc sau một lúc lâu, sâu kín nói: "Quả nhiên không giống nhau sao."
"Nhưng mà cũng không bài trừ chỉ là quan hệ bạn cùng trường bình thường?" Địch Nghiên thử thăm dò bổ sung một câu.
"Đúng không?"
Địch Nghiên dư quang từ kính chiếu hậu quét thấy, Cảnh Thư Vân chợt ngước mắt nhìn cô ấy, đáy mắt đen nhánh nhiễm một ít lạnh lẽo, còn có chút chua.
"Đúng vậy, loại này không phải cùng loại với quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/3357592/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.