"Thu Bạch, Thu Bạch? Cậu đang nói như thế nào lại thất thần!"
Đường Thu Bạch trở về từ chuyến tham quan Lam Hoa, mông mới dựa vào ghế còn chưa được mấy phút, Liêu Ngọc đã từ cách vách vừa trượt ghế dựa kéo đến, nhất định phải bắt nàng kể tình huống tham quan.
"A...... Tôi nói đến đâu rồi?" Đường Thu Bạch bị Liêu Ngọc mạnh mẽ lôi não trở lại.
"Cậu nói các cậu gặp Cảnh tổng Lam Hoa, sau đó thì sao sau đó thế nào, trông thế nào, có phải rất lợi hại không?" Liêu Ngọc hiển nhiên cảm thấy rất hứng thú với cuộc gặp tình cờ đó, dù sao cũng là chủ tịch tập đoàn Hải Phong trong lời đồn, ngọn lửa bát quái lại cháy càng thịnh.
"À...... Sau đó......"
Đường Thu Bạch trong đầu lại nhanh chóng lóe trở lại hỉnh ảnh nàng nghiêng đầu, tránh khỏi bóng lưng đồng nghiệp mới có thể thấy rõ người.
Giọng nói của cô nghe có chút thanh lãnh, nhưng là mắt kính gọng vàng đeo trước mắt lại vừa vặn làm giảm bớt một chút thanh lãnh này, khóe môi gợi lên độ cong khách sáo như có như không, đôi mắt tùy ý đảo qua mấy người trước mặt cô xong, đúng lúc đang đáp xuống nhìn về phía Đường Thu Bạch, mắt nhỏ khẽ nheo lại.
Đột nhiên đối mặt, làm Đường Thu Bạch có chút trở tay không kịp, nàng theo thói quen muốn né tránh ánh mắt đó, lại phát hiện đôi mắt không chịu sự khống chế của bản thân.
Nhưng chỉ một cái chớp mắt, đối phương lại khôi phục bình thường, sau khi cùng Trần tổng hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679466/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.