"Cảm ơn Địch trợ lý." Đường Thu Bạch cười tiếp nhận trà Địch Nghiên mới pha cho nàng.
"Đường bộ trưởng khách khí rồi." Nói xong Địch Nghiên rời khỏi phòng làm việc của Cảnh Thư Vân.
Đường Thu Bạch tới đây cùng Cảnh Thư Vân thảo luận quy trình bình thẩm cuối tuần này, gần đây bởi vì gần sát ngày mở rộng hạng mục, phần lớn địa điểm làm việc của Cảnh Thư Vân đều định ở Lam Hoa.
Bất luận là tư tâm hay là công tâm thì điều này đối với Đường Thu Bạch mà nói, đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đường Thu Bạch gõ cửa đi vào, người ngồi trước bàn làm việc đeo mắt kính gọng vàng, một giây trước đỉnh mày còn nhíu chặt, thời điểm nâng mắt nhìn nàng, thần sắc lại hơi chút hòa hoãn.
"Em ngồi xuống trước đi, tôi bên này sắp làm xong rồi." Cảnh Thư Vân nói.
"Được, không vội không vội, dù sao thời gian của em đều là của chị." Đường Thu Bạch khẽ mỉm cười đi đến ngồi xuống bên sô pha.
Cảnh Thư Vân liếc nhìn nàng một cái không nói nữa, tựa hồ đã quen với giọng điệu Đường-thỉnh thoảng không đứng đắn-Thu Bạch.
Những người nghiêm túc làm việc luôn có chứa mị lực, đặc biệt là kiểu người bản thân vốn đã có lực hấp dẫn trí mạng như như Cảnh Thư Vân, ánh mắt chấp nhất cùng nghiêm túc trong công việc ngược lại càng phóng đại lực hấp dẫn của cô đến cực hạn.
Trong phòng làm việc là tiếng click chuột cùng tiếng bàn phím không ngừng nghỉ, thanh thanh thúy thúy, Đường Thu Bạch thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679456/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.