"Không có biện pháp, fans của cô quá nhiều, bó tay. jpg." Ánh sáng màn hình di động nhàn nhạt chiếu vào đôi mắt cùng chóp mũi ửng đỏ của Đường Thu Bạch.
"Cô thường ngủ muộn vậy à?"
"Không có, thỉnh thoảng một lần, cô thì sao?" Đường Thu Bạch trả lời.
"Cũng vậy."
Đường Thu Bạch xoa xoa đôi mắt, nhìn khung chat giữa nàng và California, hình như đây là lần đầu tiên các nàng gần như mặt đối mặt nói chuyện phiếm, mới vừa gửi tin nhắn đi, rất nhanh là đã có thể nhận được câu trả lời từ đối phương.
Trong quá khứ đều có khác biệt thời gian, bất luận là tin nhắn riêng Weibo hay bình luận Weibo, không phải cách một vài ngày, thì chính là cách mấy giờ, tóm lại hai người kết nối toàn bộ dựa vào vận khí.
Đường Thu Bạch nhớ tới tấm hình mặt trăng tròn sáng ngời treo trên tòa tháp hùng vĩ trên Weibo của California, "Qua khoảng thời gian này tôi dự định đi Tây An theo review của cô."
"Hiện tại đi sao? Khá tốt."
"Ừ, tuy rằng muốn chờ mùa đông, để xem cổ thành phủ ánh bạc, nhưng mà không đợi được mùa đông." Đường Thu Bạch nhìn nửa câu cuối cùng, bất đắc dĩ cười khổ.
"Mỗi một thành thị, mỗi mùa đều có nét đặc sắc thuộc về nó, không cần tiếc nuối."
Không cần tiếc nuối?
Vậy thổ lộ thất bại cũng không cần tiếc nuối sao?
Đường Thu Bạch nhìn lời California nói có chút thất thần, nhưng ngoại trừ an ủi chính mình thì dường như cái gì cũng không làm được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679444/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.