Ngày cuối cùng ở Tây An, Đường Thu Bạch ngủ lấy lại sức, thời điểm rời giường kéo mành ra, ánh mặt trời chói mắt từ bên ngoài chiếu vào, nàng hơi nheo mắt, thích ứng ánh sáng.
Đường Thu Bạch vươn tay lấy di động trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị nhận được tin nhắn WeChat.
Duệ Tiểu Hạ: "Bạch Bạch, buổi chiều chuyển bay của cậu mấy giờ đến vậy? Mình đi đón cậu!"
"3 giờ rưỡi." Đường Thu Bạch trả lời.
Trùng hợp thế nào, tin nhắn từ Hạ Sâm cũng lóe lên, "Sư phụ khi nào chị về thế?"
"Qua hai ngày nữa sẽ về, sao vậy?"
"À...... Không có, mọi người đều nhớ chị rồi."
"Các em nhớ tôi? Tôi mới không tin." Đường Thu Bạch mỉm cười.
"Thật đó."
"Sắp rồi sắp rồi, em đốc thúc mọi người nhớ xem tiêu chuẩn, chờ tôi quay về sẽ có một buổi kiểm tra lý thuyết và thực hành."
Hạ Sâm lập tức đổi giọng: "...... Em cảm thấy, sư phụ, chị có thể nghỉ ngơi thêm mấy ngày, không gấp chút nào đâu!"
"Em là người đầu tiên." Đường Thu Bạch cười trả lời Hạ Sâm, nhìn thoáng qua thời gian đứng dậy đi rửa mặt.
Nghĩ đến sắp phải rời xa thành phố này, Đường Thu Bạch còn có chút không nỡ.
Đường Thu Bạch kéo valy hành lý ở sân bay, trên đường chuẩn bị đi lấy vé, nhận được cuộc gọi từ Cảnh Thư Vân.
"Alo, lão bản."
"Em mang máy tính không?"
Trong điện thoại truyền đến thanh âm đã lâu không nghe, Đường Thu Bạch dừng bước đứng giữa dòng người đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679438/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.