"Tay của em, tôi nhìn xem."
Đột nhiên vang lên thanh âm, cắt đứt suy nghĩ của Đường Thu Bạch.
"Không có gì đâu, so với hôm qua đỡ hơn nhiều rồi." Đường Thu Bạch đưa tay phải qua cho cô xem.
Cảnh Thư Vân nắm cổ tay Đường Thu Bạch, nhìn trái nhìn phải, phát hiện cục sưng cũng không tiêu, màu sắc dường như còn trở nên thâm hơn chút, "Thật không?"
"Đúng vậy, so ngày hôm qua đỡ hơn chút rồi." Đường Thu Bạch ngẩng mắt lên nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Cảnh Thư Vân, nói tiếp: "Em cảm thấy, đỡ hơn một chút so với hôm qua."
Cảnh Thư Vân không tỏ ý kiến, chỉ cẩn thận nhìn một hồi nữa, mới buông tay, nhẹ nhàng nói: "Thời gian tới em cũng phải chú ý."
"Được, không sao, em lại không làm thực nghiệm."
Đường Thu Bạch cười thả tay xuống, dư quang quét đến Địch Nghiên vẻ mặt vẫn trước sau như một, không có bất kỳ biểu cảm gì, ngay cả ánh mắt cũng là bình tĩnh nhìn phía trước, tựa như không có gì xảy ra.
Không hổ là trợ lý số một của Cảnh Thư Vân, tính chuyên nghiệp bồi dưỡng thật sự rất tốt, Đường Thu Bạch cảm thán.
Tới công ty, vẫn đang trong thời gian nghỉ trưa, Lam Hoa còn có một điểm làm cá nhân Đường Thu Bạch cảm thấy vô cùng tốt, đó chính là Lam Hoa sắp xếp cho mỗi người một chiếc ghế nằm, ghế nằm có thể co lại duỗi ra.
Mỗi nhân viên một cái, đến lúc ngủ trưa có thể mở ra nghỉ ngơi ở bên cạnh vị trí của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679398/chuong-21-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.