"Không có." Tề Tĩnh Uyển lắc đầu, "Chẳng qua là mẹ cậu ấy đưa cậu ấy qua đó, về cơ bản bố trí xong, lập tức lại bay về nước, cậu ấy khi đó tuổi còn nhỏ, lần đầu tới địa phương xa lạ thói quen sinh hoạt mọi mặt đều cần phải thích ứng."
Đường Thu Bạch khẽ gật đầu, một cô bé mười mấy tuổi một mình ở nơi đất khách xa lạ, nghĩ thế nào cũng cảm thấy quá đỗi gian nan.
"Cậu ấy ấy à, lợi dụng thời gian mấy tháng đó, làm quen hoàn cảnh xung quanh nhà, thích ứng môi trường học tập, thậm chí tự mình học nấu cơm v.v, có thể nói thế này."
Tề Tĩnh Uyển đang nói chợt dừng lại, lúc tiếp tục ngay cả thanh âm cũng nhẹ xuống, "Cậu ấy tận dụng mấy tháng đó, trưởng thành trong nháy mắt."
Thanh âm rất nhẹ, nhưng khoảnh khắc phiêu vào trong tai Đường Thu Bạch, ngay cả đáy lòng nàng cũng trầm xuống.
Nội tâm trưởng thành là thống khổ, là bị ép buộc, là nỗi đau còn khắc cốt minh tâm hơn cả sự phát triển thân thể thuở niên thiếu.
Đường Thu Bạch chỉ nghe Tề Tĩnh Uyển miêu tả đơn giản vài câu như vậy, cũng đã giống như đặt mình vào trong vũng bùn lầy lội bất kham, bất lực lại thống khổ.
Đường Thu Bạch cảm thấy hồi đó Tiểu Cảnh Thư Vân cũng là như thế, cho dù cô có bất lực đi nữa thì cô cũng phải chủ động đi đối mặt, trốn tránh là vô dụng, sẽ chỉ khiến cô càng thêm thống khổ.
Trong xe, âm nhạc không biết từ khi nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-tong-dac-biet-thang/2679396/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.