Lục Cảnh đưa An Nhu tới một nhà hàng nhỏ đặc biệt yên tĩnh nhưng món ăn lại phong phú và rất hợp khẩu vị của cô gái bé nhỏ này.
- Ừm, con đang ở ngoài ăn cơm... là chú Lục... con biết rồi, cúp đây.
An Nhu nói chuyện điện thoại xong liền quay qua mỉm cười với Lục Cảnh. Ở bên cạnh người đàn ông này thực sự có một loại hưởng thụ không tên mà An Nhu khó nói thành lời. Hai người bọn họ không thường nói chuyện với nhau, nhưng ở cạnh nhau lại rất ăn ý.
Phải chăng đây là duyên phận.
- Chú không ăn sao?
- Thức ăn hợp khẩu vị của em chứ?
Lục Cảnh không có trả lời An Nhu ngay mà hỏi lại cô một câu. Nhìn mèo nhỏ trước mặt điềm đạm nhai nuốt làm tâm hắn nhộn nhạo. Cô gái này, hắn càng ngày càng muốn đem cô bỏ vào túi mang theo bên cạnh mãi mãi.
- Ăn rất ngon, lần sau tôi sẽ đem mẹ tới đây.
- Em sắp tốt nghiệp phải không, là hôm nào?
- Chú sẽ tới sao?
An Nhu mỉm cười đối diện Lục Cảnh thực mong mỏi câu trả lời của hắn. Ngày tốt nghiệp sắp tới nhưng bọn họ vẫn còn đang ôn thi đại học mặc dù An Nhu không đặt nặng vấn đề cho lắm dù sao mẹ cô không yêu cầu cô nhất định phải đỗ vào trường đại học nổi tiếng.
- Sẽ dẫn em đi chúc mừng.
- Được.
Bọn họ ở chung như vậy cũng thật tốt. Một người nhu nhu động lòng người, một người cương nghị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/canh-nhu/2920941/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.