Edit: Nhật Nhật
...
Nghe giọng của Quỳnh Nhân, đạo diễn cảm động khôn cùng, ông quyết định, sau này kiểu gì cũng phải thêm cảnh cho Quỳnh Nhân.
Quỳnh Nhân từ dưới bóng cây đi ra chỗ sáng đèn, mái tóc quăn hơi dài che khuất vầng trán, lông mi dài rũ xuống làm con ngươi có cảm giác nhạt màu hơn, lúc được ánh đèn chiếu vào, trong mắt đặc biệt sáng, giống như có ánh sao rơi vào đó.
Khuôn mặt nhe nanh trợn mắt tỏ vẻ dữ tợn của chồn mốc đột nhiên dịu lại, nó xoa nhẹ lên mặt, ẩn lớp lông ngắn màu đen đi, răng nanh cũng rụt vào.
"Là anh à." Trông còn rất ngượng ngùng, "Anh không té xỉu hả?"
Đạo diễn: "..." Thế giới này thật là chân thật.
Quỳnh Nhân mỉm cười nói: "Anh muốn hỏi nhóc mấy câu."
Ngọc Diện đại vương mau mắn trả lời: "Anh hỏi đi."
Hợp tác dữ vậy? Tim đạo diễn lại càng đau. Móng vuốt của mấy con chồn mốc này đã tạo thành vết thương vĩnh viễn không thể chữa khỏi trong lòng ông.
Quỳnh Nhân gật đầu, nở một nụ cười hiền lành thân thiện, sau đó, dồn khí, quát vang như sấm mùa xuân:
"Nhóc học trường nào? Giáo viên chủ nhiệm là ai? Bài tập hè đã làm xong hết chưa? Thi học kỳ xếp thứ mấy?"
Đạo diễn hoang mang. Ông còn tưởng Quỳnh Nhân muốn nói gì, hóa ra lại là cái này? Mấy câu như vậy ngoại trừ học sinh tiểu học ra, ai mà có phản ứng chứ?
Không ngờ Ngọc Diện đại vương lại ôm ngực, bịch bịch bịch lùi ra phía sau ba bước, trên mặt tràn đầy vẻ đau khổ do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-flop-cang-hot-duoi-dia-phu/4546083/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.