Thỏ bông cố gắng vung đôi chân ngắn chạy tới, thư ký Kim thấy thế bèn khom lưng ôm nó lên, nhét thỏ nhỏ vào trong ngực Quỳnh Nhân.
Quỳnh Nhân ôm thỏ nhỏ lông xù vào trong lòng, dừng sức cà cà cái đầu bông bông của nó.
A, thỏ nhỏ, bến cảng bình yên của tâm hồn ta.
Thư ký Kim nghi hoặc, đây tốt cục là thỏ bông hay là công cụ che chắn bước sóng của quỷ hồn vậy.
Tống Đế Vương ở bên cạnh nhìn, yên lặng rơi vào trầm tư.
Quỳnh Nhân chỉ là một người phàm, đầu tiên là một cước đá lăn quay tên tội phạm trốn ra từ Hoạt Đại địa ngục, bây giờ lại có thể đánh ngã yêu quái...
Nhớ tới hôm đó, lúc Quỳnh Nhân đã bay tên đàn ông cặn bã kia có một chùm sáng vàng tỏa ra. Nếu không phải hắn nhìn lầm, vậy đó chính là ánh sáng công đức, đứa nhỏ mới độ hai mươi tuổi, sao lại có công đức cao cấp như vậy được, cái này chỉ thánh nhân đầu thai mới có thôi.
Tống Đế Vương tiện tay tra xét sổ tay luân hồi, càng cảm thấy kỳ lạ, Quỳnh Nhân chỉ là một người phàm bình thường không có gì lạ, không có chỗ dựa, cũng không phải là chuyển thế của người nào.
*
Sáng sớm, Trần Duệ Trạch tỉnh lại, xoa cái bụng đói meo lăn lộn ở trên giường, nghĩ đến chuyện xảy ra lúc tối qua, không khỏi nghi ngờ đấy là ảo giác của mình, tại anh ta đói quá nên mới nhìn thấy cảnh Quỳnh Nhân cách không đốt thỏi vàng.
Nghĩ đến hình ảnh quỷ dị kia, anh ta không thể đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-flop-cang-hot-duoi-dia-phu/4546080/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.