~ Editor: Chúc Anh
~ Beta: Bê
“Nha.”
Thạch Điền đáp một tiếng, bèn nhấn ga. Xe quay ngược đầu về, nghe được tiếng động cơ ngừng nổ máy, sau đó xe bus dừng lại.
“Trước hết để cho mấy người xuống kiểm tra một chút đi.” Vừa nãy A Dũng thấy nơi này so với các nơi khác có điều dị thường nên trong lòng đã cảnh giác nhiều “Sau khi xác định an toàn thì gọi những người khác xuống.”
“Vậy tôi......” Tuyết Kiền liền nói.
“Tuyết Kiến, tôi thấy cô cũng không cần đi xuống.” A Dũng đánh gãy lời nói chưa kịp thốt ra miệng của cô “Cô ở lại trên xe phụ trách quan sát, có tình huống có thể trợ giúp chúng tôi.”
Tuyết Kiến tin tưởng quyết định của A Dũng “Ừm, cũng được.”
“Như vậy đi, ngoại trừ người duy nhất hiểu lái xe là Thạch Điền tiên sinh cùng cô Tuyết Kiến, còn lại nam sinh đều theo ta xuống xem xét tình huống.” A Dũng nhìn vào buồng xe phân phó, sau đó con mắt nhìn về phía Tuyết Kiến, “Nếu như một khi phát sinh cái gì, liền trông cậy vào cô.”
“Yên tâm đi.”
Tuyết Kiến “Rào” một tiếng. Cửa xe liền được kéo ra.
A Dũng vác lên súng săn lên tiếp tục đi. Phía sau là Tĩnh Nhân, Bạch, Gian Đồng dồn dập đứng lên, từng người nắm lấy vũ khí, đi theo hắn xuống xe. Chỉ có Xích Mộc có chút bất đắc dĩ, do dự một lúc lâu cuối cùng mới mở cửa đi xuống.
Trước mặt là một mảnh công trường vừa được bắt đầu thi công, nền đất mới được xới lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-vi-lai/2314791/quyen-4-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.