Cú đấm bất chợt khiến cho Hoàng Phúc không phòng thủ được liền ngã túi bụi nằm luôn dưới nền gạch lạnh lẽo. Nhưng anh ta không hề nằm dạ, hoặc vì đau quá mà xông lên đánh nhau với Thành Phong
Hoàng Phúc bình thản đứng dậy, đưa tay xoa xoa một bên má đang bắt đầu sưng lên rồi nhếch mép cười khẩy. Tiện tay đưa lên miệng lau đi vết máu vừa chảy ra.
Hoàng Phúc nhìn về phía Thành Phong vài giây bằng đôi mắt đỏ như lửa sau đó dừng ánh mắt lại ngay tôi rồi thản nhiên nói
-Nhưng Nhật Hạ lại là người tao thích.
-Thích vợ của người khác là sở thích của mày à? Gu mày mặn thế ư?
-Vợ mày tao cũng cướp nếu như mày chưa xài… ha ha…
Nghe xong câu này của Hoàng Phúc tim tôi bất chợt đập thình thịch, tâm trạng như một tảng đá đang đè lên. Hoàng Phúc nói thế chẳng phải là đang muốn khiêu khích Thành Phong hay sao chứ? Anh ta điên rồi, Thành Phong không phải là người dễ dàng bỏ qua cho người dám chọc tức anh ta đâu. Vô thức trong tôi dấy lên sự lo sợ về một cuộc ẩu đả sẽ xảy ra, cũng như thật sự hơi lo lắng cho Hoàng Phúc, bởi vì dù sao tôi và anh ta cũng quen biết từ trước, vì chuyện này nếu anh ta có bị làm sao tôi cũng áy náy lắm.
Khẽ nháy mắt, tôi ra hiệu cho Hoàng Phúc rời đi.
-Anh nói khùng điên gì vậy, mau đi đi, chồng em đến rước em về rồi.
Dù tôi đã có ý muốn anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-tinh/2638725/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.