“Cô vẫn nên nghỉ ngơi một lát đi, ở đây giao cho tôi là được rồi, tôi cũng không muốn bị cô xem như một tên nhu nhược.”
Giọng nói thản nhiên từ miệng Lam Phong truyền ra, trong ánh mắt kinh ngạc của mỹ nữ, Lam Phong siết chặt tay và tấn công thẳng tới chỗ hai kẻ lưu manh đang quay ống tuýp đập xuống nền đất.
“Khốn khiếp, làm ẩu sẽ càng thêm phiền phức.”
Nhìn dáng vẻ xông ra của Lam Phong, tiếng căm phẫn từ miệng cô gái phát ra, cô nghiến răng, theo sát anh xông ra.
“Ha ha… tên phế vật như mày, cũng muốn thể hiện anh hùng cứu mỹ nhân sao? Vừa rồi bị ba người anh em bọn tao dọa tới mức bỏ chạy, hiện giờ…”
Ba tên thanh niên lưu manh bị cô gái đánh lúc trước nhìn thấy Lam Phong xông ra liền châm biếm: “Lão đại, anh không biết đâu, tên tiểu tử vừa nãy giống như thằng cháu nội vậy đó…”
“Rầm rầm!”
Nhưng ngay sau đó, giọng nói của ba tên lưu manh lại im bặt, thay vào đó là một vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Hai tên lưu manh cầm trong tay ống tuýp lao ra đó liền giống như hai con chó đã chết nằm chồng lên nhau dưới chân bọn họ.
“Này… làm sao có thể như vậy?”
Nhìn hai tên đồng bọn nằm như chó chết dưới chân của mình, giọng nói khó tin từ miệng ba tên thanh niên lưu manh phát ra.
“Thật là lợi hại!”
Cô gái sau lưng Lam Phong há hốc mồm, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía hai tên lưu manh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/2139066/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.