“Rầm rầm rầm…”
Người phản ứng nhanh nhất lại là Kim Thái Chung đang đứng bên cạnh, vội vàng quỳ xuống trước mặt Lam Phong, dập đầu liên tục: “Anh Phong tha mạng, là do em có mắt không thấy Thái Sơn nên đắc tội anh Phong, xin anh Phong tha thứ…”
“Còn cái này là chút bồi thường nho nhỏ của em.”
Sau khi Kim Thái Chung dập đầu ba cái thì hắn lấy một tấm séc và một cái bút ra, vội vàng viết một chuỗi số rồi cung kính đặt lên mặt bàn.
Thấy thế, đám người chấn động, không thể tin được nhìn Lam Phong, sau đó lại nghĩ tới cảnh mình nhìn thấy khi vừa xông vào phòng.
Chẳng lẽ, anh Phong mà Lôi Báo nói chính là thằng nhãi này?
“Anh Phong, là do chúng tôi sai, xin lỗi anh, là do chúng tôi có mắt không tròng… Đây là chút đền bù, mong anh Phong nhận cho.”
Đám người liên tục dập đầu sau đó để lại tấm séc của mình lên bàn.
Kể cả bốn Thiên Vương của Tô Hải cũng chưa chắc có tư cách để Báo ca lấy lòng như vậy.
Mọi người đều ngơ ngác và hoảng sợ khi trước người thanh niên mà bị bọn họ xem là phục vụ này.
Rốt cục anh ta là ai? Mà có thể khiến Lôi Báo đối xử với hắn như vậy.
Ánh mắt của Lôi Báo đảo qua đám người đang câm như hến này, giọng nói lạnh lùng của hắn truyền ra: “Nếu ai dám nói những chuyện xảy ra trong hôm nay ra ngoài thì tao sẽ giết cả nhà kẻ đó, còn bây giờ, CÚT!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/2139063/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.