Ba giờ chiều, đúng lúc Lam Phong chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc tới phòng Tổng Giám đốc ở tầng tám, hắn một mình trong phòng làm việc quả thực rất nhàm chán, vả lại việc hắn đến chỗ Tô Hàn Yên uống trà chiều dường như đã thành thói quen.
“Này, Thanh Nhã, bận rộn gì thế? Chắc không phải nhớ tôi, nên mới làm bản thân bận bịu, để phân tán sự chú ý chứ?”
Đi đến cửa phòng làm việc Tổng Giám đốc, nhìn Nhược Thanh Nhã bận rộn trong phòng kính bên cạnh, Lam Phong không nhịn được cười trêu.
Nghe thấy tiếng Lam Phong, nhìn thấy nụ cười trên gương mặt anh, Nhược Thanh Nhã khẽ mỉm cười, xinh đẹp động lòng người: “Đồ tự luyến, ai nhớ anh, người ta đã có bạn trai rồi.”
“Cái gì? Cô đã có bạn trai rồi?”
Nghe vậy, Lam Phong kinh ngạc, lập tức nhảy dựng lên.
Mỹ nữ như vậy, ưu tú như vậy, vòng ngực như vậy, nếu như đã có bạn trai rồi, vậy quả thực quá đáng tiếc.
“Ừm!”
Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Lam Phong, gò má Nhược Thanh Nhã đỏ ửng, nhẹ nhàng gật đầu.
“Ôi, vốn dĩ tôi còn tưởng “Cận thủy lâu tiên đắc nguyệt” (1),đóa hoa xinh đẹp như cô đã bị hái rồi, thật không ngờ vậy mà bông hoa này đã có chủ, xem ra tôi không đùa được rồi…” Lam Phong khẽ thở dài, gương mặt hiện ra vẻ mất mát tột cùng.
Dứt lời, Lam Phong chẳng còn lòng dạ nào tới phòng Tổng tài uống trà chiều, đi thẳng tới cửa thang máy, biến mất khỏi tầm mắt Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/2139061/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.