Ăn cơm trưa xong, ròng rã cả một buổi chiều Lam Phong đều ngồi ngây ngốc trong phòng làm việc, lại chẳng có việc gì để làm, thật sự là nhàm chán đến phát sợ.
“Nếu có thể tìm một chỗ để uống trà chiều thì tốt…”
Lam Phong nằm trên ghế, ngáp một cái, lười biếng, mệt mỏi duỗi lưng, hai ngày nay hắn đã xem hết những bộ phim mới nhất của Mễ Vi Nhi.
“A…”
Nói đến trà chiều, hai mắt Lam Phong tỏa sáng, hương vị của Đại Hồng Bào thượng hạng ngày hôm qua cũng coi như là không tệ.
Đứng dậy, Lam Phong trực tiếp đi thang máy lên văn phòng Tổng Giám đốc của Tô Hàn Yên.
“Thanh Nhã, không nghĩ tới nhanh như vậy chúng ta lại gặp mặt.”
Thấy Nhược Thanh Nhã ngồi ở một bên cách biệt trong văn phòng Tổng Giám đốc, Lam Phong mỉm cười nói.
“Có việc?”
Nhược Thanh Nhã nhíu mày, đứng dậy, nhàn nhạt hỏi,
“A, thật ra cũng không có việc gì, chính là tìm tòa núi băng kia uống trà chiều một chút.” Lam Phong mỉm cười nói: “Nếu như không có vấn đề gì thì tôi vào đây!”
Không đợi Tô Hàn Yên trả lời, Lam Phong liền trực tiếp đẩy cửa văn phòng bước vào.
“Anh không thể đi vào!”
Thấy vậy, Nhược Thanh Nhã vội vàng đi theo.
Thế nhưng Lam Phong đã đi vào văn phòng, lưu luyến nhìn hai ngọn núi đôi đầy đặn trước ngực Nhược Thanh Nhã một chút, Lam Phong mỉm cười, thấp giọng nói: “Thanh Nhã, cô đi ra ngoài trước đi, tôi có chuyện muốn nói với tòa núi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/2139055/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.