"Ầm!"
Cửa lớn vốn được đóng chặt bị Lam Phong đá văng ra một cách thô bạo.
Ban đầu còn cho rằng mấy người đó đang ở chỗ này, đánh rắn động cỏ sẽ làm người hầu và bảo mẫu bị thương, Lam Phong mới lén lẻn vào trong nhưng không ngờ mấy tên kia lại không có ở đây, chỉ có một gã được gọi là Phi ca, thế nên Lam Phong cũng không cần che giấu nữa làm gì.
Tiếng động to đánh thức Phi ca đang trần trụi nằm trên giường ngủ say, trên lưng có hai vết sẹo rõ ràng, hắn phun ra vài câu bực bội: "Mẹ nó, ồn ào cái gì? Không thấy ông đây đang ngủ hả?"
Nói xong, Phi ca nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp.
Khuôn mặt Lam Phong lạnh như băng, tiến tới cạnh giường, giơ tay phải ra chộp đến cổ Phi ca.
"Bộp!"
Một sự nguy hiểm thoáng cái bao trùm lấy trái tim Phi ca làm cho cả người gã giật nảy lên, lập tức tỉnh cả ngủ, cơ thể lộn thẳng một vòng rơi xuống đất, sau đó túm lấy con dao dưới gối chém đến bàn tay đang chộp tới của cổ của gã ta.
"Thật sự đã đánh giá thấp năng lực phản ứng lẫn phán đoán nguy hiểm của mày rồi."
Biểu hiện của Phi ca cũng không để cho Lam Phong cảm giác được một chút bối rối nào từ gã, đôi mắt trái lại càng sáng quắc lên. Phi ca càng để lộ sức mạnh thì thứ hắn biết cũng càng nhiều.
Suy cho cùng, trên thế giới này có rất nhiều thứ có móc nối đều là do thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/2139051/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.