Tống Thiên Vũ cố nén tức giận trong lòng, khẽ cười nói: "Tôi là bạn của Hàn Yên, tôi đến đây vì cần nói chút chuyện với anh."
"Là sao? Tôi không nhớ Hàn Yên có người bạn như anh đấy." Lam Phong từ từ đặt dao dĩa trong tay xuống: "Anh đi đi, tôi không có hứng thú với đàn ông."
Mặt Tống Thiên Vũ u ám hẳn, hắn ta chủ động đến gần cùng Lam Phong là đã rất nể mặt Lam Phong lắm rồi, không nghĩ tới tên này lại không biết điều như vậy, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Tên kia, đừng có thấy tôi cho anh mặt mũi mà lên mặt."
"Ha ha, tôi không thích nhất là người khác nể mặt tôi đó." Lam Phong cười nói, lập tức chuyển đề tài: "Bởi vì trước giờ luôn là tôi cho người khác mặt mũi! Nói đi, anh muốn nói chuyện gì?"
"Không biết anh có quan hệ gì với Hàn Yên?" Mắt Tống Thiên Vũ nhìn chằm chằm vào Lam Phong, chậm rãi hỏi.
"Hàn Yên là vợ của tôi, anh nói xem tôi và cô ấy có quan hệ gì?" Mặt Lam Phong lộ vẻ phẫn nộ, vỗ mạnh lên bàn: "Thì thế nào? Anh nhằm vào vợ tôi à? Muốn cắm sừng tôi à?"
"Cái gì? Hàn Yên là vợ anh?" Nghe Lam Phong nói vậy, Tống Thiên Vũ thấy chấn động: "Sao có thể chứ? Trước giờ chưa từng nghe nói Hàn Yên có bạn trai, sao cô ấy lại là vợ anh?"
"Nhóc con, anh đùa tôi à?" Bây giờ thì mặt Tống Thiên Vũ hoàn toàn u ám.
"Tôi không rảnh để nói đùa với anh." Lam Phong thản nhiên nói.
Nói xong, hắn bắt đầu ăn đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-cuong-binh/127785/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.