Công việc của bộ phận bảo an khá rườm rà, hơn nữa từng giờ từng khắc đều phải có người canh giữ. Đương nhiên nhân viên trực thường là nhân viên cấp đội trưởng trở xuống, đội trưởng và phó đổi trưởng thay phiên giám sát. Cấp như chủ nhiệm và phó chủ nhiệm bộ phận bảo an, trừ tết âm lịch phải trực ban ra, thời gian khác có thời gian nghỉ ngơi bình thường. Thí dụ kỳ nghỉ như hai ngày thứ bảy và chủ nhật, bọn họ cũng được hưởng như các nhân viện của các ngành khác.
Trương Triển rất ít khi chủ nhật tới công ty, hôm nay vốn hẹn bạn gái Sở Sở cùng tới du thuyền của bạn chơi. Bạn gái nói hôm nay phải làm tăng ca, mới tới công ty, phải thể hiện tốt một chút mới có thể có được thiện cảm của cấp trên. Hắn nhớ tới cảnh tượng hôm đó nhìn thấy Sở Sở và dượng thân mật, không hiểu sao, trong lòng lại cảm thấy không ổn, cũng không còn tâm trạng ra biển chơi với bạn nữa, dứt khoát tới công ty.
Hắn tới văn phòng của dượng, thư ký nói Sở Sở và dượng cùng ra ngoài bàn nghiệp vụ rồi. Chủ nhật có nghiệp vụ gì cần bàn?
Mặc dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng không có chứng cứ xác thực, cũng chỉ có thể tạm thời nhẫn nại.
Lúc tới bộ phận bảo an, thấy Lữ Bưu và một đám người đang ở đó xì xào bàn tán. Lúc thấy Trương Triển tới liền im lặng, ánh mắt mọi người nhìn hắn khác lạ, có đồng cảm, có thương cảm, có mừng thầm.
Đây là sự thật Trương Triển không thể chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-than-bao-tieu/1387256/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.