Chương trước
Chương sau
Cầu nguyện xong lại bất ngờ tự sát, Lâm Hiến không biết lúc đó sao mình lại phản ứng lại, hai giây lao ra từ sau thánh giá, dùng hết toàn lực nhào lên người Yuri trong một giây.
Tổng cộng ba giây, chỉ ba giây, lại là thời khắc dài nhất trong cuộc đời của anh từ trước tới nay.
Anh cái gì cũng không nghĩ được, thấy con dao cắm trong da thịt, anh hoảng sợ, trong ánh mắt khiếp sợ của Yuri, anh hất tay Yuri, rút con dao ra.
Một cái tát lên mặt, Yuri không phòng bị, đầu lệch sang một bên, chờ lúc y phản ứng lại, giữ lấy phần ngực bị đâm đau nhói, híp mắt nhìn Lâm Hiến: “Cậu làm cái gì đấy?”
Y đè thấp âm thanh, ho một cái, nghe được tiếng cháy khét ở nơi vết thương, y mạnh mẽ lấy hơi, dùng sức ấn, không có máu tươi chảy ra, chỉ có một màu đen cháy.
Lâm Hiến ngơ ngác nhìn nơi quần áo bị rách, da thịt trắng như tuyết đang khép lại bằng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Anh hoảng hốt, tầm nhìn cũng đột nhiên thay đổi, Yuri tóm lấy cổ áo anh, nhấc anh lên.
Y nhìn chằm chằm Lâm Hiến, trong đôi mắt màu xanh là sự điên cuồng của thú hoang. Y tới gần Lâm Hiến, đôi môi từng dịu dàng hôn Lâm Hiến nay đã lộ ra răng nanh, Lâm Hiến trợn to mắt, dại ra nhìn, ngay cả giãy dụa cũng quên.
Yuri trầm giọng, mang theo sự lạnh buốt, Lâm Hiến nghe y nói: “Tôi muốn cắn đứt cổ cậu.
Có thứ gì đó đứt rồi, Yuri còn chưa cắn đứt cổ anh, đã có thứ gì đó đứt mất rồi.
Lâm Hiến nghẹn ngào, thân thể run rẩy, không kiềm được mà khóc, nước mắt lăn theo gò má anh rơi xuống, một giọt rơi lên mu bàn tay Yuri, nóng bỏng.
Yuri run một cái, y nhìn Lâm Hiến, trong đôi mắt là hình ảnh người con trai khóc muốn mù mắt, anh nghẹn ngào, nói không thành tiếng, anh nói: “Tôi tìm anh cả ngày rồi, Yuri.”
“Sao anh lại muốn tự sát?”
“Anh đừng… đừng nên như vậy, không nên chết đâu.”
Nhìn anh hèn kém vô cùng, khóc thút thít, nước mắt đầy mặt, chật vật như thế, sống chết còn nằm trong tay người khác mà vẫn còn nhắc đi nhắc lại yêu cầu.
Chính anh cũng không hiểu, Yuri đương nhiên cũng thế.
Kinh ngạc khó hiểu nhìn người trước mặt, anh đã thấy bộ mặt thật của y nhưng không hề sợ hãi, ngược lại chỉ cần xin anh đừng chết.
Buồn cười quá.
Trên mặt Yuri toát vẻ trào phúng, tay lại buông ra, Lâm Hiến ngã nhào trên đất. Yuri thu hồi răng nanh, vẻ dữ tợn như thú hoang rút đi, ở trên cao nhìn xuống Lâm Hiến đang cuộn tròn trên đất không ngừng ho khan, y lộ vẻ mặt phức tạp, ngoài miệng lại nói: “Tôi không phải con người, đến tột cùng là cái gì cậu cũng thấy rồi, tôi sống chính là tội ác, tôi muốn chết thì cậu không cản nổi.”
“Lâm Hiến, lần này tôi tha cho cậu, đừng xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa, nếu không… Tôi chắc chắn sẽ giết cậu.”
Sau đó Yuri quay đi, nhặt con dao bạc bỏ vào túi, không nhìn Lâm Hiến một cái nào, rời đi.
 Lâm Hiến nhìn bóng lưng y, anh bò trên đất, anh gọi tên Yuri, cầu xin y đừng đi, đừng tìm cách làm tổn thương tới sinh mạng mình nữa.
Anh muốn đuổi theo nhưng cố mấy lần cũng không đứng lên được, mãi tới khi không còn thấy bóng dáng Yuri nữa, mãi tới khi tia sáng ngoài giáo đường tối dần, mãi tới khi đêm đen lạnh buốt thấu xương tới, Lâm Hiến vẫn ngồi yên trên mặt đất.
Anh bị bóng tối bao trùm, bị bi thương bao phủ, để mặc bản thân bước vào trong sự đau đớn ràng buộc nặng nề.
Anh nghĩ đời này mình sẽ không thể gặp lại Yuri được nữa.
Dùng từ đời này hình như có hơi kỳ, đời người khác dài như thế, như một bộ phim truyền hình tám mươi mấy tập, mọi thứ bình thường trôi đi.
Còn đời của Lâm Hiến là một chuỗi dấu chấm than lửng lơ, hoặc còn thê thảm hơn, có hai dấu chấm, lời muốn nói còn chưa nói xong, sinh mệnh đã chấm dứt.
Cho nên anh không có đời này, anh chỉ có một nửa cuộc đời bừa bãi vô danh và một chuyện không thành.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.