Thái Mãn Tâm - Quá khử tiếp diễn
Dù anh trao cho em kim cương hay sắt gỉ, em cùng đã trả giá cho điều đó lâu rồi.
“Mình chưa kể cho cậu nghe toàn bộ sự việc xảy ra ở Đồng Cảng”. Thái Mãn Tâm khẽ gạt tàn thuốc: “Bởi vì mình cảm thấy tất cả rất hoang đường”.
“Dáng vẻ của cậu bây giờ quả thật rất hoang đường”. Hà Lạc giật điếu thuốc trên tay cô dụi đi: “Mình không quen Thái Mãn Tâm như thế này. Cô bạn thân cấp ba cùa mình đã từng nói với mình, nhớ một người thì nói ra, nêu buồn thì hãy khóc, như vậy khó lắm sao?”.
“Không phải mình không nói...”. Thái Mãn Tâm gượng cười: “Chỉ là anh ấy không muốn nghe”.
“Còn nhớ trước đây, lúc mình nói cậu và Chương Viễn không? Nói rất hùng hồn. Mình tưởng rằng những tâm tư và chiêu trò mà nam nữ dùng để thăm dò nhau trong chuyện tình cảm mình đều nhìn thấy rất rõ, mình có thể rất phóng khoáng. Nhưng thực tế, mình không hề có bất kỳ điểm khác biệt nào với các cô gái khác”.
Cô bắt đầu kể tất cả những chuyện đã xảy ra ở Đông Cảng trong mùa hè này.
“Nếu có thế làm lại, có lẽ mình sẽ take it slow, sẽ không nóng vội như thế”. Cô kết luận một câu: “Nhưng...”.
Hà Lạc cười: “Nhưng lúc yêu, không thể giấu được niềm vui và khao khát của mình”.
“Mình cũng đã từng hỏi bản thân, là mình tạo quá nhiều áp lực cho anh ấy ư? Thực ra ngay từ lúc đầu khi mình nói với anh ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-phong-nhung-nho/2251732/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.