Hạng Nghiêm đã làm gì mà khiến Tô Đan Chi như muốn ăn tươi nuốt sống… Cơ mà hình như Tô Đan Chi chỉ là vu vơ chỉ trích thôi nhỉ?
Đúng.
“Tôi không biết anh đang nói cái gì.”
Cho nên Hạng Nghiêm không nhận.
Thái độ của hắn khiến Tô Đan Chi càng thêm bùng nổ: “Hạng Nghiêm! Cậu tưởng cậu giả bộ thì tôi không biết ư?”
“Đang yên đang lành làm sao cảnh sát có thể chạy tới Tô gia tôi!?? Cậu còn dám nói không biết???”
Cố Giản trố mắt.
“Vậy anh phải đi hỏi ba của anh mới đúng. Có phải đầu óc anh bị gì rồi không?”
Hạng Nghiêm không chút khách khí lạnh lùng nói.
“Là cậu!! Tôi biết chính là cậu động tay động chân!! Cậu đừng hòng chối!!!”
“…”
Cố Giản quả thật không còn lời nào để nói với sự vô lý này nữa. Vốn là rất giật mình vì chuyện Tô Đan Chi vừa nói, bây giờ chỉ muốn hỏi Tô Đan Chi có phải vị đả kích đến ngáo rồi không.
“Là cậu!! Hạng Nghiêm! Tại sao cậu không dám nhận!?”
Tô Đan Chi vẫn cứ điên cuồng hét toáng lên giữa trưa nắng. Biểu tình vặn vẹo: “Nếu Tô gia tôi xảy ra chuyện…”
Anh ta nói đến đây thì giống như nghĩ đến cái gì mà ngừng lại không nói nữa. Chỉ là sắc mặt càng thêm đáng sợ, biến ảo khôn lường vô cùng đặc sắc.
Lại nói, từ lúc Tô Định xảy ra chuyện Tô Đan Chi chỉ là trong một khắc nghĩ rằng chuyện này có liên quan tới Hạng Nghiêm… Nói tới quả thật là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-nham-mot-cai-thoi-ma-lam-gi-cang/3494388/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.