Cùng giáo sư Vương sang Hong Kong tham dự seminar, Đinh Dật mang rất nhiều thứ, đều là mẹ cho cháu trai Kỷ Thiên Hằng. Không ngờ khi còn bé nghịch ngợm được Lâm Lâm dạy thành tích đột nhiên tăng nhanh, sau khi tốt nghiệp bất ngờ được một trường ở Hong Kong nhận, cậu trúng trường danh giá nhất Hong Kong, khiến mọi người trong nhà đều vui mừng.
Nếu ở thời cổ đại mẹ làm Thái hậu nhất định sẽ nuông chiều dung túng cháu trai, nhìn túi to túi nhỏ, Đinh Dật không nhịn được oán thầm, lại không nhịn được mở miệng: “Mẹ, sao con cảm thấy mẹ đối với tên tiểu quỷ kia tốt hơn con?”
Nghe thấy giọng con gái tràn đầy mùi giấm, Kỷ Vân cười mắng: "Mẹ đối với hai đứa không tốt sao? Hai đứa ai bận việc nấy, ném con trai ở chỗ mẹ, ít nhất mẹ không để nó thiếu ăn thiếu mặc.”
Sau khi Kỷ Vân về nước là nhân viên nòng cốt của bệnh viện, công việc cực kỳ bận nhưng vợ chồng ông bà Thẩm đều ở Nam Kinh, tuổi còn nhỏ, còn một thời gian dài mới về hưu, mặc dù rút ngắn thời gian đến Bắc Kinh, nhưng vẫn không thể chăm sóc tốt con trai. Mặc dù Thẩm Trường Đông cùng Đinh Dật mời bảo mẫu nhưng vẫn không yên lòng nên đành làm phiền Kỷ Vân.
Cũng may con trai thừa hưởng nét đẹp của cả ba mẹ, ngày thường đáng yêu như hoa như ngọc, ngay cả lúc tỉnh cả ngày không khóc nháo khiến hai người ôm cậu nhóc đau cả xương, ngay cả Đinh Phương Lĩnh phê bình hai người chưa kết hôn mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-gi-qua-da-tinh/2057766/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.