Chiến sĩ kia cầm mười kim tệ của hắn rời đi, không còn náo nhiệt để nhìn các người chơi khác cũng đi khỏi. Còn lại ba vị thiếu niên muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân chí khí hùng hồn đang an ủi Tịch Tiểu Thiên.
Cố Phi ở bên cạnh muốn lặng lẽ chuồn mất, nhưng sớm bị Tịch Tiểu Thiên mắt sáng nhìn rõ, hét lớn một tiếng: "Đứng lại!"
"Không còn việc gì tôi phải đi, mấy người cứ nói chuyện tự nhiên." Cố Phi liền vội vàng đáp.
"Có việc!" Tịch Tiểu Thiên nói.
"Còn có chuyện gì?" Cố Phi cười cười.
Tịch Tiểu Thiên nhìn hắn không nói lời nào.
Cố Phi thở dài: "Được rồi! Hôm nay là tôi không đúng, trách oan cô, xin lỗi!" Trong đáy lòng Cố Phi không hề nguyện ý nói xin lỗi, bởi vì hắn từ đầu đến cuối đều cảm thấy Tịch Tiểu Thiên ngồi xổm ở con phố giao dịch bán ve chai là chuyện hắn không thể tiếp nhận, đáng tiếc không có chứng cớ rõ ràng. Cố Phi có loại cảm giác này, chủ yếu là bởi vì trực giác của hắn nói cho hắn biết Tịch Tiểu Thiên đối với mánh khóe lừa bịp người cố chấp tuyệt đối không không thua kém nhiệt huyết của hắn với công phu.
Nghe thấy Cố Phi xin lỗi, Tịch Tiểu Thiên thế nhưng cười một tiếng: "Anh không trách oan tôi đâu, đích xác là tôi có dụng ý khác."
"Mẹ kiếp!! Mình biết ngay mà!" Ở trong lòng Cố Phi hò hét, trên mặt vẫn ung dung thản nhiên: "Cô muốn làm cái gì?"
Tịch Tiểu Thiên liếc mắt ngoảnh mặt về một bên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-chien-phap-su/2000491/quyen-2-chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.