Chuyện kể trở lại, Cố Phi bị một cái Toàn Phong Trảm của Chiến Vô Thương làm bay ra ngoài, sinh mệnh tràn ngập nguy hiểm. Nhưng mà như bạn đọc dự đoán, ở trước sự nguy hiểm hiện giờ, bởi vì ngài tác giả phù hộ, Hồi Phục Thuật đúng lúc mà phủ xuống trên người Cố Phi.
Ừm, đúng vậy! Các bạn đều đã đoán sai. Cứu Cố Phi kỳ thực không phải là Hàn Gia Công Tử, cũng không phải là Lạc Lạc, mà là Hồ Điệp Lam mới đúng.
Khụ… Nói về truyện chính.
Sau khi Cố Phi bị một cái Toàn Phong Trảm của Chiến Vô Thương làm bay đi, đang thở dài sinh mạng yếu đuối, hai luồng ánh sáng trắng thánh khiết cái trước cái sau rơi xuống trên người Cố Phi. Cố Phi liếc mắt nhìn hai phương hướng, mỗi bên là một gương mặt tươi cười, một bên là Hàn Gia Công Tử, một bên là Lạc Lạc. Bất quá lúc này hai gương mặt tươi cười đó đều nhìn đối phương, hiển nhiên chưa từng đoán được rằng đối phương sẽ xuất hiện.
Hai cái Hồi Phục Thuật, sinh mạng của Cố Phi được cứu lại triệt để, nằm trên mặt đất thở dốc. Bên kia Chiến Vô Thương cũng hoảng hốt lúng túng chạy tới, vừa chạy vừa kêu: “Cậu không muốn sống nữa.”
Đây là cách nói kiểu gì đây! Cố Phi giương mắt ngẩn ra, xoay người vùng mình dựng dậy: “Nói cái gì thế?”
“Cậu sao không tránh?” Chiến Vô Thương thấp giọng chất vấn Cố Phi: “Toàn Phong Trảm của tôi sao có thể ngạnh chống như vậy được chứ?”
“Khoảng cách đó tránh không được đấy nhé!?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-chien-phap-su/2000360/quyen-4-chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.