Nguồn: Sưu Tầm
Tần Khải đi xuống lầu thì nhìn thấy Lam Tuyết. Vẻ đẹp đặc biệt của cô khiến cho gã cảm thấy ngạc nhiên và rất thán phục. Gã lễ độ gật đầu với cô rồi lập tức rời đi.
Lam Chính Quốc tiễn Tần Khải ra ngoài cửa rồi dặn dò Tiểu Võ đưa gã về. Sau đó, lão đi lại vào phòng khách.
- Tiểu Tuyết, không phải con hơi bị cảm à? Tại sao không ở trong phòng nghỉ ngơi mà lại chạy ra đây ngồi?
Lam Chính Quốc đến cạnh Lam Tuyết, quan tâm hỏi.
Lam Tuyết không trả lời, khuôn mặt của cô trở nên tái nhợt vì cảm lạnh, đôi mắt mơ màng của cô tràn đầy vẻ đau thương, buồn bã, phẫn hận lẫn lộn, trong lòng cô lúc này vô cùng xao động.
Vốn là mấy đêm trước cô và Sở Phàm nói chuyện với nhau ở quán cà phê. Sau đó hai người chia tay, trở về nhà cả thể xác lẫn tinh thần của cô đều cảm thấy mệt mỏi và đau buồn, tâm trạng không tốt cho nên hơi bị cảm lạnh. Lam Chính Quốc thấy vậy liền bắt cô phải ở lại nghỉ ngơi ở biệt thự Hương GIang để còn có người chăm sóc cô. Nếu để cô trở về căn hộ ở tòa nhà Blue Sky thì ông ta thật không yên tâm.
Thực ra, mấy ngày vừa qua Lam Tuyết luôn nghĩ đến một chuyện, đó là: "Có nên hỏi ba mình xem mười tám năm trước ông có chiếm lấy tập đoàn của cha Sở Phàm rồi gây dựng thành Lam Thị như ngày hôm nay hay không? Có phải ông đã bức tử ba anh ấy không?" Nhiều lần cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-chien-bao-tieu/1554349/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.