- Ngô bá, như thế này làm sao được. Việc này… làm sao lại thế này… Lên… Đứng lên, đứng lên đi!
Sở Phàm sau khi phục hồi tinh thần lại vội vàng nâng Ngô bá dậy, luôn miệng nói.
Ngô bá chặn lấy cánh tay của Sở Phàm, nắm chặt lấy. Ông ngẩng đầu nhìn Sở Phàm, trên gương mặt già nua đã nhòe lệ. Ông lẩm bẩm nói:
- Mười tám năm rồi, thiếu chủ. Suốt mười tám năm nay, tôi đã đợi mười tám năm để đến ngày hôm nay. Ông trời quả nhiên có mắt, trời quả nhiên có mắt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy thiếu chủ trưởng thành rồi!
Sở Phàm mơ hồ nghe thấy trong lời nói của Ngô bá có chút không hợp lý. Hắn vội vàng hỏi:
- Ngô bá, lời này của ngài là có ý gì? Vì sao ngài lại gọi tôi là thiếu chủ?
- Tôi đi theo ông chủ, mà thiếu chủ là con một của ông ấy. Cho nên cậu chính là thiếu chủ của tôi
Ngô bá lệ nóng đầy mặt, vẻ mặt kích động nói.
- Nói như vậy thì ông chủ mà ngài nói chính là, chính là ba ta sao?
Sở Phàm kích động nói với vẻ khó tin.
Ngô bá gật đầu, nhưng mà trong mắt tràn đầy đau đớn khôn xiết.
- Vậy ba mẹ tôi đâu, Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết ba mẹ tôi hiện giờ ở đâu?
Sở Phàm lúc này đột nhiên biết được tin tức về cha mẹ ruột của mình thì đặc biệt kích động và hưng phấn, nhịn không được mà lớn tiếng hỏi dồn dập.
Ngô bá sắc mặt hơi buồn bã, Ngân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/can-chien-bao-tieu/1554272/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.