“Đừng hỏi tôi, đừnghỏi tôi! Tôi không biết gì hết, không biết gì hết!.” cả người Tưởng Niệm run rẩy, bất lực ôm chặt lấy bản thân, giọng nói rất không ổn định, nhớ đến chuyện hôm qua như một cơn ác mộng, qua đi, qua đi, cô không muốnnhớ đến!
“Chú, cầu chú, khiến bọn họ đi đi, khiến bọn họ đi đi.”Tô Xích Cảnh vừa định mở miệng quát tên cảnh sát kia thì bị Tưởng Niệmnắm chặt cổ tay áo, nhìn hắn cầu xin, gương mặt sợ hãi, tuyệt vọng, bấtlực như thế.
Trái tim Tô Xích Cảnh như bị lăng trì, nhìn nước mắt trên mặt cô, nghe tiếng gào khóc của cô, hắn thật muốn bóp chết chínhmình, vì sao mấy ngày nay không dám đi tìm cô? Vì sao không bảo vệ tốtcô? Hắn, đáng chết!
“Đi ra ngoài.” Tô Xích Cảnh đỏ vành mắt, đaulòng không thôi ôm Tưởng Niệm vào lòng, để cô ra sức phát tiết tronglòng mình, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng, nhưng nghe kĩ thì sẽ phát hiệntrong giọng nói ấy còn mang theo chút không vui.
“Xin ngài phốihợp với công việc của chúng tôi, tôi có thể….” Tên đội trưởng dẫn đầudáng vẻ cao lớn, hắn đứng cạnh Tô Xích Cảnh, không hài lòng nói, vẻ mặtnghiêm túc, hắn nhìn dáng vẻ đáng thương của Tưởng Niệm lúc này cũng cóchút không nỡ, nhưng đây là chức trách của hắn.
“Mị Cơ, mời bọnhọ ra ngoài.” Trong lúc nói Diêm Thương Tuyệt đã tiến vào, giọng điệulạnh nhạt khiến người ở đây chấn động, trên người mặc bộ âu phục màuđen, vẫn thật hoàn mỹ, cả người tản ra khí chất tôn quí khiến không aicó thể bỏ qua, cũng không them nhìn đám cảnh sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/554039/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.