Buông Tưởng Niệm ra, thấy bộ dạng cô mê mang, ông ta có vẻ hung phấn dị thường, mở nút cổ áo, lại giống như nghĩ đến cái gì đó, nhíu mày, đi ra ngoài, cầm lấy di động trên bàn, vội vàng nhấn nột dãy số: “Đưa một hộp thuốc đén đây, đúng, tôi uống, phải là loại mạnh nhất, được!”
Sau khi cúp điện thoại, liền cầm khăn long đi vào phòng tắm.
Tưởng Niệm nằm ở trên giường, nhíu chặt mày, vẻ mặt vô cùng đau khổ, thân thể cô như bốc lửa, vô cùng nóng.
Cô sao vậy?
Muốn mở mắt, nhưng hoàn toàn không còn sức, chỉ có thể yếu ớt cởi quần áo trên người.
Anh? Anh cứu em, cứu em….
-----diendanlequydon.com-----
“Tổng giám đốc, tôi vừa gọi điện thoại về biệt thự hỏi, người làm nói, sáng sớm chỉ thấy thiếu phu nhân ra ngoài, cũng không mang theo dù.” Mị Cơ mặt không biểu cảm đứng trước bàn làm việc, nhìn Diêm Thương Tuyệt đang vùi đầu xử lí văn kiện.
Nhìn mái tóc đen của hắn thế này thôi, cô cũng thấy thỏa mãn.
Diêm Thương Tuyệt nghe cô báo cáo, dừng bút trong tay, chợt ngẩng đầu, con ngươi thâm u nhìn không ra cảm xúc.
Không ở đó! Đi ra ngoài!
Đi đâu chứ?
Hắn vất vả sắp xếp thời gian, muốn cùng cô ấy dùng bữa tối, đáng chết cô ấy lại không ở nhà?! Rốt cuộc chết ở đâu rồi?
Tức giận để bút trong tay xuống, gương mặt anh tuấn vô cùng u ám: “Đi tìm, tìm được liền ném xuống sông!”
Mị Cơ sửng sốt, nhìn hắn, đùa hả? thật sự ném xuống sông?
“Còn không đi?!” Diêm Thương Tuyệt rét lạnh rống lên, Mị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/554036/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.